KHÔNG THỂ XUYÊN TẠC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ, THỜI ĐẠI CỦA CHIẾN THẮNG 30 THÁNG 4

Năm nay, trong những ngày hướng đến kỷ niệm Chiến thắng lịch sử vĩ đại 30/4/1975, nhân dân ta đón mừng sự kiện này với nhiều niềm vui mới. Theo báo cáo của Chính phủ, kinh tế Việt Nam năm 2018 khởi sắc trên cả ba khu vực sản xuất, cung - cầu của nền kinh tế cùng song hành phát triển.

NHẬN DIỆN VÀ NGĂN NGỪA THỦ ĐOẠN LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC ĐỂ KÍCH ĐỘNG NGƯỜI DÂN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH, GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG

Người yêu nước chân chính là người biết sử dụng pháp luật, đạo đức, truyền thống tốt đẹp để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình, đồng thời phải biết tôn trọng và bảo vệ quyền và lợi ích của Nhà nước, xã hội, quyền và lợi ích chính đáng của người khác. Nhận diện được phương thức, thủ đoạn lợi dụng lòng yêu nước để kích động nhân dân làm việc xấu chính là nhằm đưa ra các biện pháp xử lý phù hợp, đồng thời tránh được sự lợi dụng đó để gây ra rối loạn xã hội, phức tạp tình hình.

Thông cáo Báo chí Kỳ họp 32 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương

Từ ngày 03 đến 06/12/2018 tại Hà Nội, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã họp kỳ 32. Đồng chí Trần Cẩm Tú, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương chủ trì kỳ họp.

UBKTTW kết luận vụ AVG: Sai phạm của ông Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn là rất nghiêm trọng

UBKTTW vừa họp kỳ 26 kết luận vụ AVG có những vi phạm của Ban cán sự đảng Bộ TT-TT, ông Nguyễn Bắc Son, ông Trương Minh Tuấn, ông Phạm Đình Trọng, của Ban Thường vụ Đảng ủy Mobifone và các ông Lê Nam Trà, Cao Duy Hải là rất nghiêm trọng.

Bốn kỳ vọng thay đổi lớn về công tác cán bộ sau 4 ngày Hội nghị T.Ư 7

Sau 4 ngày làm việc, Hội nghị Trung ương 7 khóa XII đã thảo luận nhiều nội dung quan trọng được dư luận đặc biệt quan tâm, trong đó có công tác cán bộ, bởi đây là vấn đề “nóng” trong tình hình hiện nay.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

14 TÀI XẾ NHẬN HÀNG TRĂM TRIỆU TỪ CÁC TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG ĐỂ GÂY RỐI BOT CAI LẬY


Tất nhiên, người dân cả nước chắc chắn sẽ đồng hành cùng các bác tài xế đấu tranh cho quyền lợi chính đáng. Tuy nhiên, trong khi đó chúng ta cũng cần phải cảnh giác trước âm mưu lợi dụng bức xúc để gây bất ổn chính trị của các đối tượng phản động.

Danh sách 14 xe bị BOT Cai Lậy cho là gây rối từ 9h30 ngày 30/11 đến 18h ngày 3/12.
51B-14.881 gây rối không di chuyển (2 lần).
51C-76.969 gây rối không di chuyển (4 lần).
51D-10031 đưa tiền lẻ, gây rối không chịu di chuyển (2 lần).
57A-57934 gây rối không di chuyển (2 lần).
60B-01141 đưa tiền lẻ, gây rối không chịu di chuyển.
63A-04742 đưa tiền lẻ, gây rối không chịu di chuyển (2 lần).
63A-07247 đưa tiền lẻ (2 lần).
63K-1576 đưa tiền lẻ, gây rối không chịu di chuyển (2 lần).
65C-05.870 đưa tiền lẻ (2 lần).
65C-09.206 đưa tiền lẻ (3 lần).
69B-00.231 đưa tiền lẻ (2 lần).
83C-03.925 đưa tiền lẻ, gây rối không chịu di chuyển (2 lần).
94C-02.381 đưa tiền lẻ (3 lần).
94C-03595 đưa tiền lẻ (2 lần).

Theo một nguồn tin nắm được, Công an đã xác định 14 tài xế này cùng các thành viên tích cực của nhóm “bạn hữu đường xa” đã được tổ chức phản động Việt Tân, “Đảng dân chủ Việt”, “Chính phủ Việt Nam tự do”, “Chính phủ Việt Nam cộng hòa” gửi cho hàng trăm triệu gây rối BOT Cai Lậy Tiền Giang.

14 TÀI XẾ NHẬN HÀNG TRĂM TRIỆU TỪ CÁC TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG ĐỂ GÂY RỐI BOT CAI LẬY
Hình ảnh các đối tượng gây rối tại trạm thu phí.

Tuy nhiên, không phải ai trong những người đồng hành đều có ý tốt, bởi trong số đó có những người tiếp cận sự việc này nhằm phục vụ cho mưu đồ cá nhân của mình. Đơn cử như mới đây, Thái Văn Đường thành viên cốt cán của “Hội anh em dân chủ” (một nhóm phản động thường xuyên nhận tài trợ của các tổ chức phản động lưu vong và tổ chức phi chính phủ nước ngoài, trong đó có Việt Tân và “Quỹ quốc gia vì dân chủ Mỹ”), đang tỏ ra thấu hiểu và dùng tiền lẻ để làm phương thức tiếp cận với những anh em tài xế. Chính Thái Văn Đường là kẻ “chủ xị” cung cấp tiền lẻ cho nhóm “Bạn hữu đường xa” - một group quen thuộc của các bác tài trên mạng xã hội.

14 TÀI XẾ NHẬN HÀNG TRĂM TRIỆU TỪ CÁC TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG ĐỂ GÂY RỐI BOT CAI LẬY
Hình ảnh các đối tượng gây rối tại trạm thu phí.

Hành động cung cấp tiền lẻ nếu nhìn đơn thuần thì người ta dễ lầm tưởng với tinh thần đồng cảm với những anh em tài xế. Tuy nhiên, nếu nhìn sâu vào sự việc này có thể đặt ra những nghi vấn như sau: Thái Văn Đường đang sinh sống tại Hà Nội tại sao lại phải lặn lội vào tận Cai Lậy để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để mang tiền lẻ từ miền Bắc vào miền Nam? Thậm chí đã xuất hiện hình ảnh đối tượng này có một số lượng tiền lẻ rất lớn, vậy anh ta đổi một số tiền ấy để làm gì?

14 TÀI XẾ NHẬN HÀNG TRĂM TRIỆU TỪ CÁC TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG ĐỂ GÂY RỐI BOT CAI LẬY
Đối tượng Thái Văn Đường

Theo một số nguồn tin tiết lộ, lợi dụng những bức xúc của người dân cả nước về trạm thu phí BOT Cai Lậy, Việt Tân đã chỉ đạo cho Thái Văn Đường mang một số lượng tiền lẻ lớn đến Cai Lậy. Đặc biệt, không chỉ có Thái Văn Đường mà những đối tượng phản động khác còn được nhận lệnh móc nối với Thái Văn Đường nhận tiền của Việt Tân tài trợ và tham gia group Hội “Bạn hữu đường xa” rồi cung cấp tiền lẻ cho anh em tài xế để dễ dàng tạo sự đồng cảm của họ và tránh sự nghi ngờ.

14 TÀI XẾ NHẬN HÀNG TRĂM TRIỆU TỪ CÁC TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG ĐỂ GÂY RỐI BOT CAI LẬY

Thái Văn Đường trước giờ luôn nổi lên là một người “thính tin”, bởi ở đâu có bức xúc là ngay lập tức có sự xuất hiện của anh ta ở đó. Vào thời điểm xảy ra sự cố ở Formosa, Thái Văn Đường là một trong những gương mặt quen thuộc, lợi dụng sự cố này để kích động giáo dân gây rối, bạo loạn, mất trật tự. Thái Văn Đường cùng với đồng bọn trong “Hội anh em dân chủ” của mình như Thảo Tera, Hòa TD, Lê Mỹ Hạnh… kích động người dân bạo loạn, mang cá chết ra rải đầy đường, chặn phương tiện đi lại trên quốc lộ khiến cho một số bệnh nhân gặp nguy hiểm khi không kịp thời đến bệnh viện. Trước đó, để nhận được sự đồng cảm và tin tưởng của người dân nơi đây, Thái Văn Đường cũng vờ như đồng cảm với bà con, tích cực về Formosa thăm nom và coi ngó!

Đối với sự việc ở Cai Lậy cũng vậy, việc tỏ ra đồng cảm, vờ thấu hiểu lại một lần nữa được sử dụng. Bởi đây là một chiêu trò quen thuộc của các tổ chức phản động. Chúng vờ như đang chia sẻ với những bức xúc của người dân nhưng thực chất, lại coi đó là cơ hội để kích động gây bạo loạn.

Phải hiểu rằng việc xuyên tạc kích động là nghề của các đối tượng phản động này. Còn nhớ vào tháng sáu vừa qua, chính Thái Văn Đường là kẻ đã tung tin xuyên tạc “7 công an bị bắn chết” tại Lai Châu, gây dư luận xã hội không tốt về tình hình an ninh, trật tự trên địa bàn.

Nhận biết được mưu đồ của những kẻ phản động, lực lượng công an đã có mặt từ khi sự việc bắt đầu xảy ra, nhằm đảm bảo ổn định tình hình an ninh trật tự nơi đây. Đồng thời ngăn chặn kịp thời những âm mưu quen thuộc lợi dụng sự việc bức xúc để kích động người dân, kích động gây rối.

Mới đây, thông tin từ chủ đầu tư “hờn dỗi” cho biết nếu “Bộ GTVT dời trạm thu phí về Cai Lậy thì sẽ trả lại dự án cho nhà nước”, còn Bộ GTVT lại khẳng định không thể dời trạm Cai Lậy khiến người dân càng bức xúc. Trong khi đó, các đối tượng phản động thì đã nắm chặt cơ hội này để kích động, bạo loạn.

Tất nhiên, như đã nói ở trên người dân cả nước chắc chắn sẽ cùng đồng hành cùng các bác tài xế đấu tranh cho quyền lợi chính đáng. Tuy nhiên, trong khi đó chúng ta cũng cần phải cảnh giác trước âm mưu lợi dụng bức xúc để gây bất ổn chính trị của các đối tượng phản động.


Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?


Sau khi làm cả thế giới phẫn nộ vì bắn vào đầu chiến sỹ Biệt động Sài Gòn Nguyễn Văn Lém, Nguyễn Ngọc Loan phải sống tiếp cuộc đời đầy bi thảm theo đúng luật nhân quả để trả giá cho tội ác man rợ mình gây ra.


Sát nhân biện minh cho tội ác

Trong cuốn sách “Chiến tranh Việt Nam” (nguyên văn tiếng Anh: “The Vietnam War: A documentary reader”) do tác giả Edward Miller biên soạn, ấn hành năm 2016, có đề cập khá chi tiết việc Nguyễn Ngọc Loan bắn vào đầu chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn.

Đoạn tư liệu mô tả cuộc hành quyết man rợ nguyên văn như sau:

01/02/1968 là ngày thứ 2 diễn ra chiến dịch Tổng tiến công nổi dậy Mậu Thân 1968 tại Sài Gòn. Vào buổi sáng hôm ấy, nhiếp ảnh gia của Associated Press (AP) Eddie Adams tới quận Chợ Lớn để kiểm tra các báo cáo về vụ đụng độ giữa lính Việt Nam Cộng hòa và các chiến sỹ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Không lâu sau khi đến hiện trường, Adams thấy một nhóm lính Việt Nam Cộng hòa đang áp tải một tù binh người Việt bị còng tay dưới lòng đường. Adams bắt đầu chụp ảnh. Khi Adams đang chụp ảnh, một sỹ quan Việt Nam Cộng hòa xuất hiện, tiếp cận người tù binh và rút ra khẩu súng ngắn.

Adams khi đó không biết viên sỹ quan kia là ai và cho rằng ông ta chỉ muốn đe dọa người tù binh, điều mà phóng viên ảnh của AP chứng kiến rất nhiều ở Việt Nam. Tuy nhiên, viên sỹ quan chĩa thẳng súng vào đầu người tù binh, nổ một phát đạn và giết anh ta ngay tại chỗ.

Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?
Bức ảnh nổi tiếng “Hành quyết tại Sài Gòn” (Saigon Execution) của tác giả Eddie Adams.
Rất tình cờ, Adams bấm nút chụp ảnh đúng lúc viên sỹ quan bóp cò. Bức ảnh cho thấy sự lạnh lùng của viên sỹ quan cũng như khuôn mặt nhăn nhó của người tù binh khi cái chết ập đến.

Khi người tù binh đổ rạp xuống đường, viên sỹ quan quay lại rồi nói bằng tiếng Anh với Adams: “Người này giết rất nhiều lính của chúng tôi cũng như nhiều người của các anh”. Sau đó viên sỹ quan thản nhiên quay người bỏ đi.

Người nổ súng là Nguyễn Ngọc Loan, Tổng giám đốc Tổng Nha cảnh sát Việt Nam Cộng hòa. Người đàn ông bị giết là Nguyễn Văn Lém, người dân Sài Gòn và là chiến sỹ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Sau khi tấm ảnh gây choáng váng của Adams xuất hiện ở các tờ báo trên toàn thế giới, Nguyễn Ngọc Loan và những kẻ ủng hộ ông này cố gắng bào chữa cho vụ xử tử này, khẳng định Nguyễn Văn Lém là sát thủ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và hạ sát nhiều sỹ quan cảnh sát Việt Nam Cộng hòa cũng như gia đình họ.

Thế nhưng không một ai, kể cả tướng Loan, có thể đưa ra những bằng chứng cho thấy Nguyễn Văn Lém hạ sát một người nào cụ thể.

Thậm chí trong trường hợp chiến sỹ Nguyễn Văn Lém bị kết tội giết người, việc Nguyễn Ngọc Loan hạ sát lập tức người này rõ ràng là tội ác chiến tranh, theo khái niệm được định nghĩa trong luật pháp quốc tế.

Với hàng triệu người từng xem tấm ảnh này, tấm ảnh của Adams là không thể chối cãi được.

Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?
Nguyễn Ngọc Loan bị trực thăng Mỹ bắn nát chân gần chân cầu Phan Thanh Giản.

Bị trực thăng Mỹ bắn nát chân

Nguyễn Ngọc Loan sinh năm 1930 tại Thừa Thiên - Huế. Cha của Loan là ông Nguyễn Ngọc Lợi, kỹ sư công chánh, nguyên Trưởng khu Hỏa xa Huế.

Nguyễn Ngọc Loan từng gia nhập lực lượng xung kích Pháp - Việt, sau đó còn sang Pháp thụ huấn và tốt nghiệp một khóa kỹ sư hàng không. Y cũng là phi công lái khu trục cơ đầu tiên của không lực Việt Nam Cộng hòa.

Trong trận chiến Mậu Thân 1968, Nguyễn Ngọc Loan là Chuẩn tướng, Tổng Giám đốc Tổng nha Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng hòa, người trực tiếp cầm đầu lực lượng Cảnh sát tại đô thành Sài Gòn chống lại các đợt tấn công như vũ bão của quân ta.

Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?
Nguyễn Ngọc Loan bị bắn nát chân vào ngày 5/5/1968 đang chờ xe cứu thương đến.

Tuy nhiên, cũng trong sự kiện này, bức ảnh y dùng súng bắn thẳng vào đầu chiến sỹ Đại úy Biệt động Sài Gòn Nguyễn Văn Lém mà không cần xét hỏi đã tạo ra làn sóng phản chiến chưa từng có.

Cả thế giới phẫn nộ trước sự tàn nhẫn của y, một làn sóng phản chiến bùng nổ dữ dội buộc Mỹ và Việt Nam Cộng hòa phải đau đầu xoay sở. Cuối cùng, Nguyễn Ngọc Loan thất sủng, y phải sống cuộc đời bi thảm cho đến lúc chết.

Theo một số tài liệu nước ngoài, tháng 5/1968, vào đợt 2 của chiến dịch Mậu Thân 1968, trên một số trang báo của Sài Gòn loan tin tướng Nguyễn Ngọc Loan bị thương ở chân.

Một số tài liệu khác cho rằng, chính người Mỹ và Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh trừ khử Loan. Người Mỹ vốn không ưa Loan vì Loan theo Nguyễn Cao Kỳ, lại muốn thay thế bằng phe cánh của Thiệu nên dựng nên màn kịch lạc đạn.

Ngoài ra, một số nguồn dư luận cũng thông tin, chính Cố vấn trưởng Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng hòa Accompura vì mối thân tình với Loan nên từng đề nghị y không ra khỏi Dinh Độc Lập và không được tham gia bất cứ trận đánh nào có mục đích tiêu diệt các lực lượng Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Tuy nhiên, Loan đã không nghe lời và vẫn điều binh khiển tướng tại Chợ Lớn. Lúc này, chiếc trực thăng vũ trang UH1B của Mỹ đảo một vòng trên bầu trời bộ chỉ huy của Loan, nã rocket và xả đại liên xuống rồi bay thẳng về phía Biên Hòa.

Sự cố này chỉ làm cho Nguyễn Ngọc Loan nát chân, nhưng 4 viên đại tá thân tín của y là Lê Ngọc Trụ, Đào Bá Phước, Phó Quốc Chụ và Nguyễn Văn Luận cùng với 2 trung tá Nguyễn Ngọc Xinh, Nguyễn Bảo Thụy chết ngay tại chỗ.

Từ lúc bị bắn nát chân, Nguyễn Ngọc Loan bị thất sủng, chính thức giã từ sự nghiệp nhà binh tại đây.

Liên tục bị từ chối chữa trị

Một số thông tin còn lan truyền, sau khi bị thương, Loan được đưa đến Tổng Y Viện Việt Nam Cộng hòa chữa trị. Tại đây, bác sĩ Trưởng khoa giải phẫu đề nghị cắt bàn chân trái vì động mạch đã bị đạn phá nát. Nếu để lâu, cả bàn chân sẽ bị hư thối nhưng Loan yêu cầu giữ lại bàn chân cho y.

Lúc này, bác sĩ cố vấn trưởng Tổng Y Viện đề nghị đưa Loan đến điều trị tại Bệnh viện Quân Y Mỹ tại Long Bình. Giám đốc Bệnh viện từ chối vì không có khả năng nối động mạch ở bắp chân cho Loan.

Thấy tình hình không khả quan, Nguyễn Cao Kỳ yêu cầu MACV (Bộ chỉ huy Viện trợ Quân sự Mỹ tại Việt Nam) can thiệp với Hạm Đội 7 có tàu bệnh viện đón nhận Loan để chữa trị. Nhưng tàu bệnh viện của Hạm Đội 7 này cũng từ chối.

Lần nữa, Chính phủ Việt Nam Cộng hòa yêu cầu Tòa Đại sứ Mỹ giúp đỡ đưa Nguyễn Ngọc Loan đến Bệnh viện Jama trên đất Nhật. Tuy nhiên, Tòa Đại sứ Mỹ cũng khước từ.

Không thể trông cậy vào Hoa Kỳ giúp đỡ, Nguyễn Cao Kỳ cuối cùng nhờ đến Tòa Đại sứ Úc cho Loan được đến điều trị ở Canberra.

Tuy nhiên, chính quyền Canberra viện cớ dư luận Úc đang sục sôi nổi giận vì bức ảnh “Hành quyết tại Sài Gòn”, không đồng ý chứa chấp một kẻ giết tù binh chiến tranh không vũ khí trong tay nên đã khước từ đề nghị của Nguyễn Cao Kỳ.

Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?
Nguyễn Ngọc Loan được binh sĩ dìu đi sau khi bị bắn vào chân.
Loan lại được chuyển sang bệnh viện Walter Reed Army Medical Center ở Washington, DC., Hoa Kỳ. Nhưng các nghị sỹ phe phản chiến tại Quốc hội Hoa Kỳ vào lúc đó cũng phản đối nên y đành phải thất thểu trở lại Sài Gòn với đôi chân tật nguyền khập khiễng.

Cùng lúc này, nhân cơ hội Nguyễn Ngọc Loan trị thương, Nguyễn Văn Thiệu đã loại Loan ra khỏi các chức vụ để thay thế người của mình vào.

Về lại Việt Nam, Nguyễn Ngọc Loan giải ngũ và sống bằng chế độ trợ cấp dành cho cấp tướng về hưu.

Sống nhọc nhằn tại Mỹ

Năm 1975, chính quyền Sài Gòn sụp đổ, máy bay của Mỹ không đưa Loan và gia đình y đi cùng vì nghi ngờ y có ý định kìm chân hàng ngàn người Mỹ di tản để làm con tin, buộc Mỹ phải quay lại tham chiến.

Bị Mỹ bỏ rơi, nhưng cuối cùng nhờ những chiến hữu không quân ngày trước, vào trưa 29/4, Loan và gia đình đã leo lên được một vận tải cơ C-130 và tới Utapao (Mỹ). Ở đây, y cũng bị hàng ngàn người phản đối kịch liệt.

Năm 1976, hai dân biểu của đảng Dân chủ Mỹ là bà Elizabeth Holtzman và ông Harold Sawer đã thay mặt “người đàn ông bị Loan hạ sát trên đường phố” kiện Loan như một tội phạm chiến tranh và yêu cầu trục xuất Loan ra khỏi nước Mỹ.

Cơ quan Di trú và Nhập tịch Mỹ cũng đồng quan điểm, yêu cầu trục xuất Loan về Việt Nam.

Tuy nhiên, nhiều nguồn thông tin cho rằng vì Mỹ không muốn khơi lại vết nhơ họ từng can dự nên đích thân Tổng Thống Jimmy Carter đã phải can thiệp và quyết định cho phép Loan được ở lại định cư.

Số phận sát nhân Nguyễn Ngọc Loan ra sao sau khi hành quyết chiến sỹ biệt động trên phố Sài Gòn?
Bức ảnh hiếm hoi của Nguyễn Ngọc Loan tại Mỹ.
Gia đình Loan đến lập nghiệp ở thành phố Springfield, Tiểu bang Virginia (Mỹ) và mở một tiệm bán pizza mang tên Pháp là “Les Trois Continents”.

Đến năm 1991, nhiều người dân địa phương phát hiện ra Loan là tên sát nhân bắn vào đầu tù binh bị trói trong bức ảnh “Hành quyết tại Sài Gòn” nên họ phản đối Loan bằng cách đi vòng quanh khu đó và hò hét ầm ĩ. Thậm chí, có người còn vào nhà vệ sinh của tiệm và viết lên tường câu “We know who you are” (Chúng tao biết mày là ai).

Ngày 14/7/1998, Nguyễn Ngọc Loan chết vì bệnh ung thư vòm họng tại Burke, Tiểu bang Virginia (Mỹ), hưởng thọ 68 tuổi, để lại vợ, 5 người con và 9 cháu nội ngoại, kết thúc cuộc sống đầy tội ác man rợ và bi thảm của y.

Cách đây đúng 50 năm, ngày 01/02/1968, cuộc tổng tiến công và vận động quần chúng nổi dậy chiếm chính quyền vào dịp Tết Mậu Thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam và Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam diễn ra trên hầu hết lãnh thổ của Việt Nam Cộng hòa. Đây là một trong những chiến dịch quân sự lớn nhất và có một vai trò và hệ quả mang tính bước ngoặt trong Chiến tranh Việt Nam.

Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 có ý nghĩa lịch sử như mắt xích quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, buộc Mỹ thừa nhận thất bại trong chiến lược chiến tranh cục bộ và đưa quân về nước.

Mỹ Hạnh

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

Cựu thư ký ông Xuân Anh phải giải trình việc ở nhà Vũ "nhôm"

Thành ủy Đà Nẵng yêu cầu ông Hồ Ánh, cựu thư ký ông Nguyễn Xuân Anh giải trình việc nhận ủy quyền nhà Vũ “nhôm”.


Trao đổi với chúng tôi chiều nay, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa cho biết đã nắm được thông tin ông Hồ Ánh, cán bộ Văn phòng Thành ủy nhận ủy quyền nhà đất của Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ “nhôm”) được đăng trên báo chí.

“Việc đó là chuyện cá nhân nên sẽ làm theo quy trình. Tôi đã đọc được thông tin trên báo. Báo chí đăng tải thì sẽ kiểm tra để làm rõ. Việc này Văn phòng Thành ủy sẽ có chỉ đạo”, ông Nghĩa cho biết.

Cùng ngày, trên tờ Một Thế Giới dẫn lời ông Lương Nguyễn Minh Triết, Chánh Văn phòng Thành ủy cho biết đã đề nghị ông Hồ Ánh giải trình thông tin báo chí phản ánh.

Cựu thư ký ông Xuân Anh phải giải trình việc ở nhà Vũ "nhôm"
Căn nhà số 51 Nguyễn Thái Học

“Đây là chuyện của ông Ánh từ xưa, giờ báo chí đăng thông tin thì tôi yêu cầu phải giải trình. Tôi cũng mới về Văn phòng Thành ủy, thứ hai nữa chuyện này xảy ra từ khi ông Ánh đang làm cán bộ ở Văn phòng UBND TP, ông Ánh mới về Thành ủy năm 2015. 
Hiện vẫn đang đợi giải trình của ông Ánh, chuyện này là cá nhân của ông Ánh chứ Văn phòng không thể quản lý được chuyện đó”, ông Triết cho hay.

Hợp đồng ủy quyền giữa Vũ “nhôm” và ông Hồ Ánh thực hiện vào tháng 12/2013, trong đó ghi rõ vợ chồng ông Vũ “nhôm” ủy quyền đất, tài sản trên đất số 51 Nguyễn Thái Học (phường Hải Châu 1, quận Hải Châu) cho ông Hồ Ánh.

Thời gian nhận ủy quyền là 3 năm. Hợp đồng cũng cho phép ông Ánh được quyền nhập khẩu vào nhà đất ở địa chỉ nói trên.

Sau khi nhận ủy quyền, ông Hồ Ánh đã nhập hộ khẩu của mình cùng vợ con về địa chỉ 51 Nguyễn Thái Học. Hợp đồng ủy quyền đã được hủy do hết hạn 3 năm và không gia hạn.

Ông Hồ Ánh hiện là Phó Phòng Tổng hợp (Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng). Năm 2013, ông Nguyễn Xuân Anh là Phó chủ tịch UBND TP còn ông Ánh là cán bộ Văn phòng UBND TP và là trợ lý ông Xuân Anh.

Khi ông Xuân Anh làm Bí thư Thành ủy, ông Ánh được điều về Văn phòng Thành ủy và làm thư ký ông Xuân Anh.

NỖI ĐAU CỦA KẺ VONG NÔ BÙI TÍN



Tháo quân hàm Đại tá, chạy theo lời hứa danh quyền, địa vị, danh lợi của Việt Tân, của cái gọi là phục hưng Việt Nam Cộng hoà, chế độ XHCN ở Việt Nam sẽ sụp đổ như Đông Âu. Và lời hối hận sau khi bỏ chạy theo Việt Tân được 17 năm. Thế mới hiểu hơn, lý luận cao, kiến thức rộng mà không có bản lĩnh vững vàng, không có niềm tin thì cũng chỉ là “con sâu bám lá cây”.


NỖI ĐAU CỦA KẺ VONG NÔ BÙI TÍN


Bùi Tín - Nguyên Đại tá quân đội, Phó Tổng Biên tập Báo Nhân dân; Ông sinh năm 1927 tại Huế, trước khi lầm đường lạc lối ông từng được mệnh danh là người chiến sĩ, sĩ quan, nhà báo lão thành cách mạng, kiên trung với những bài viết khiến hàng triệu người nể phục.

Nếu không có một ngày bi kịch của đời Ông, thì danh phận Ông đã rất rực rỡ. Ngày ấy vào tháng 9 năm 1990 sang Pháp dự hội hàng năm của báo “L’Humanité” và quyết định không trở lại với cơ quan, đồng nghiệp. Ông day dứt “Tưởng Việt Nam cũng sẽ sụp đổ như các nước ở Đông Âu thời ấy” và ông sẽ được bố trí vị trí xứng đáng trong bộ máy nhà nước Việt Nam cộng hòa (theo như lời dụ dỗ) và rồi ông quyết định ở lại Pháp để đến nay vẫn mang tiếng với đồng nghiệp là “kẻ đào nhiệm” phản bội Nhân dân, phản bội Tổ quốc.

"Sự ảo tưởng đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của tôi. Nó làm tôi lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những cái không có thật… miễn sao “bôi xấu” vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà tôi từng khôn lớn, trưởng thành. Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không giám nhìn, nhớ về những bài viết ấy".
Giờ đây ngồi bên xứ người, bị đối xử thậm tệ của kẻ “hết giá trị lợi dụng”. Ông nói “tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi, đó là cái giá tôi phải trả nhưng cái đau nhất…”. Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp “lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông “đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi” và chúng tôi cảm nhận rằng:
Nỗi đau của ông lúc này là nỗi nhớ quê hương, nhớ từng bước chân trên con phố nhỏ hay giữa dòng người đông đúc hoặc nhớ buổi chiều ngồi ngắm cảnh bên dòng sông Hương nơi chôn rau cắt rốn của ông hoặc Hồ Tây nơi gắn bó nhiều kỷ niệm. Chắn hẳn, ông vẫn mong lúc sống không dễ gì nhân dân Việt Nam tha thứ nhưng khi ông chết đi chỉ mong được mang nắm tro tàn về chôn ở quê cha, đất mẹ.

Nỗi đau lớn nhất lúc này với ông đó là sự “ghẻ lạnh”, “hắt hủi” của những người mà ông từng coi là “cùng chiến tuyến”, “cùng phản phản bội Tổ quốc”… Ở cái tuổi 90, ông ốm đau liên tục và không còn sức viết nổi nửa trang tin thì cũng là lúc không có ai “ngó đến xem ông sống thế nào? đau ốm thế nào?…”. Giọt nước mắt luôn chảy ra và ông lại hận những kẻ tưởng chừng thề cùng sống chết thì lại dễ dàng bỏ mặc ông trong lúc ông cần chỗ dựa tinh thần.

Giờ đây ở tuổi gần đất xa trời, cái giai đoạn người ta nhận rõ đúng sai nhất của cuộc đời, ngay tại Paris, thân già lủi thủi, cô đơn không một người Việt nào ở Pháp hỏi thăm khi ốm, khi đau, khi trái gió trở trời… và đã làm ông hận vì dự “ảo tưởng” của chính mình. Ông đau đớn khi bị bỏ rơi như một đứa trẻ bơ vơ nơi đất khách. Ông càng đau đớn hơn khi tất cả quay lưng với chính ông vì ông không còn tác dụng… Ông nhớ lại, lúc họ cần mình thì “sao ngọt ngào đến thế nhưng khi không còn sử dụng họ rũ bỏ như rũ một con bọ trên vai áo”.
Khi tiếp xúc với ông Hà Minh Huệ, nguyên Phó Tổng Biên tập TTXVN, ông hối hận rằng: “Nỗi đau thứ nhất, ông bị nhân dân Việt Nam coi như một Trần Ích Tắc phản nước hại dân. Ở Việt Nam ai cũng căm ghét Bùi Tín. Ai cũng cho rằng Bùi Tín là kẻ vô ơn bạc nghĩa.

Nỗi đau thứ hai, giới trí thức ở hải ngoại cho rằng Bùi Tín được ăn rất nhiều lộc của Việt Nam mà trở cờ như vậy là “thất đức, khó tin”. Trong một lần cùng tiến sĩ Trần Ngọc Vương đến thăm họa sĩ Lê Bá Đảng, Đặng Tiến, nhà phê bình nổi tiếng ở hải ngoại, đã nhận xét: “Bùi Tín thuộc loại ăn cháo đái bát không đáng chơi”. Ngay đến Võ Văn Ái (tờ Quê mẹ) và Nguyễn Gia Kiểng (tờ Thông luận) rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”.

Nỗi đau thứ ba, nhiều Việt kiều yêu nước không thể tin được hành động chạy trốn của Bùi Tín nên đoán già đoán non rằng Bùi Tín giả danh đào nhiệm để hoạt động gián điệp. Chính vì lẽ đó có người đã cho Bùi Tín vay khá nhiều tiền mà mãi đến nay vẫn không dám đòi”.

Lúc này đây, bệnh tuổi già làm ông đau ốm liên miên nhưng cái đau nhất không phải về thể xác mà đó là lương tâm và sự hận thù những kẻ đã từng “cung phụng ông”, “tô vẽ ông” lại bỏ lại ông với sự cô đơn.

Nỗi đau của ông lúc này, chỉ có những người quan tâm đến ông mới hiểu được và chúng tôi thực hiện bài viết này cũng không dám mạo muội đặt ra lời khuyên đối với những ai từng ảo tưởng, đang ảo tưởng … như ông sẽ sớm tỉnh ngộ quay lại với thực tế. Có lẽ, ông cũng muốn nói lên điều này mặc dù có thể không thức tỉnh được ai nhưng cũng sẽ là một bài học thực tế cho muôn đời.
Hỡi những tên tay cầm Đô la, miệng hô hào, chửi Đảng, nói xấu chế độ, đả kích, bôi nhọ lãnh tụ, “đấu tranh cho dân chủ”, “nhân quyền”, “tự do”, “tôn giáo” theo ý phản động…..ơi, hãy đọc, ngẫm nghĩ, đừng bỏ cả đời mình đi theo tội lỗi, để rồi cuối đời cô độc, ân hận, oán thân mình. Dừng lại đi, nếu máu các ngươi còn của dân Việt.


Lan Hương

LÝ DO BẦU ĐỨC ĐỘI MŨ CỐI HƠN 10 NĂM?


Ở buổi gặp gỡ với HLV Park tại Pleiku, Bầu Đức đã nói về lý do đội mũ cối suốt 10 năm qua.

LÝ DO BẦU ĐỨC ĐỘI MŨ CỐI HƠN 10 NĂM?
Bầu Đức và HLV Park Hang Seo tại học viện Hoàng Anh Gia Lai - JMG.


Trong câu chuyện bên lề ở buổi gặp gỡ với HLV Park Hang Seo tại Pleiku, Bầu Đức đã nói về lý do đội mũ cối suốt 10 năm qua.
Theo lời ông, kể từ khi bắt đầu xây dựng học viện bóng đá HAGL.JMG.Arsenal, cũng như bước chân vào làm bóng đá, ông phải đội mũ cối suốt vì bị ném đá quá, thông tin trên báo Vietnamnet.vn.
Trong khi HLV Park Hang Seo bận tiếp chuyện các cầu thủ trẻ, thì bầu Đức tiếp tục nói: “Nhưng tôi phải nói thế này, làm bóng đá trẻ, tạo dựng cho bóng đá Việt Nam lứa cầu thủ như thế này đến hôm nay không hề đơn giản, tôi tự hào mình là người đi tiên phong trong việc đào tạo trẻ một cách bài bản, thay vì địa phương như trước kia.
Đến bây giờ, công việc đào tạo cầu thủ trẻ cho bóng đá Việt Nam không còn như trước khi có rất đông các ông bầu tâm huyết đầu tư rồi. Và với điều này tôi cũng thực sự vui, vì có người làm cùng chứ một mình thì cũng buồn chứ”.
Trước đó, ngày 2/2, HLV người Hàn Quốc ông Park Hang-seo đã có buổi trò chuyện với ông Đoàn Nguyên Đức (Bầu Đức) tại học viện Hoàng Anh Gia Lai - JMG (HAGL JMG).
Chuyến đi của ông Park trước đó được sự chào đón của Bí thư Tỉnh uỷ Dương Văn Trang, Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Võ Ngọc Thành và hàng ngàn người yêu bóng đá.
Với chiến thắng của đội bóng U23 Việt Nam, người thầy Hàn Quốc đến Gia Lai nhằm bày tỏ lời cám ơn của ông đối với Bầu Đức.
Tại buổi gặp gỡ này, Bầu Đức cũng nói rằng, bóng đá Việt Nam không nên tự ti mà cần phải có ước mơ để lấy đó là mục tiêu hướng tới: “Bây giờ chúng ta đã là Á Quân Giải U23 Châu Á, vậy tại sao không được mơ tới World Cup, có ước mơ và quyết tâm thực hiện nó thì mới có những kỳ tích như vừa rồi được”.

NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU

NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU
Ngày hôm nay trên một số diễn đàn xuất hiện status bóc phốt đồng nghiệp của nhà báo Dương Quỳnh Trang, công tác tại báo Đời sống và Pháp luật và Nguoiduatin. 2 trong số vô vàn tờ khét tiếng của một tập đoàn báo chí tại Hà Nội. Trong đó bạn đọc có thể thấy được góc khuất của những màn “gõ” tiền doanh nghiệp bằng các thủ pháp vô cùng công chính mang tên hợp đồng truyền thông. 

NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU

 Nội dung bóc phốt tôi xin paste bên cạnh để bạn đọc trẻ cùng tham khảo. Trong một diễn biến khác, nhà báo Dương Quỳnh Trang cũng chính là tác giả loạt bài phang PGS, bác sĩ phụ sản Vũ Bá Quyết. Nhân quả là có thật, xin cảm ơn sự quan tâm của các bạn. 

*** 

Câu chuyện không vui trong nghề báo, đối với người làm báo. Em vẫn mong muốn không phải nói ra những điều này, về cơ quan mà mình từng công tác. Nhưng thú thực, em không còn cách nào khác. Kính mong các anh chị chia sẻ: 

Năm 2016, thời điểm em còn là PV ở báo Đời sống & Pháp luật - báo Người đưa tin. Em có viết bài báo, được đăng trên báo Người đưa tin. Sau khi đăng 5 phút, phía công ty (em xin giấu tên là Công ty A) trực tiếp gọi điện cho em xin được gỡ bài. Do là PV mới, chưa bao giờ dính đến hợp đồng hay gỡ bài gì nên em đã liên hệ với trưởng ban. Sau đó trưởng ban cho người công tác trong báo (em xin giấu tên), tạm viết tắt là anh T gọi cho em bảo em gỡ đi rồi Cty A sẽ ký cho hợp đồng 200 triệu (cụ thể 100 triệu cho ĐS&PL, 100 triệu cho NĐT). 

Sau khi HĐ được ký kết, phía khách hàng thanh toán 50% giá trị HĐ như quy định. Tuy nhiên do kế toán ở ĐSPL và NĐT khác nhau nên 50% đó em nhận vào 2 thời điểm khác nhau. Thời điểm 1 (trong thời điểm này em thôi việc ở toà soạn), kế toán trưởng ĐSPL là bà Hạnh gọi em lên nhận 18 triệu (40% giá trị HĐ đã trừ VAT), cách sau đó 2 ngày, anh T (đã nói ở trên) hẹn gặp em ở báo và hỏi em: "Bây giờ chia như thế nào?", em bảo: "Em sẽ có ít quà cho anh?" thì anh T hỏi tiếp: "Thế định chia bao nhiêu cho trưởng ban và TBT?", anh T yêu cầu em chia 50/50 nhưng em không đồng ý. Sau đó anh T gọi trưởng ban xuống gặp em, trưởng ban nói: "Nếu mày không chia thì anh T gọi cho Cty A huỷ mẹ nó HĐ đi" 

Ngay sau đó, phía Cty A liên hệ với em nói với em về việc anh T gọi cho họ với mong muốn phía Cty A viết mail cho toà soạn với nội dung HĐ A đó là do anh T đứng ra ký kết, nhằm hợp thức hoá chuyển HĐ của em sang cho anh T. Nhưng Cty A cho rằng: "Đó là việc làm sai trái" nên phía Cty A đã không làm. 

Đến thời điểm 2, em còn 18 triệu ở báo Người đưa tin, kế toán tên là Trần Thị Linh, gửi cho em 1 bản báo cáo của trưởng ban với đề xuất gửi TBT ghi rõ nội dung: Không cho Trang hưởng thêm bất cứ % hoa hồng nào nữa vì HĐ này là của anh T. Tuy nhiên, Tổng biên tập hỏi kế toán trưởng, kế toán trả lời: "HĐ này do Trang mang về nên em chỉ thanh toán tiền cho nó" nên TBT là ông Nguyễn Tiến Thanh đã có quyết định: "PV Trang được hưởng 100% hoa hồng". Ngay sau khi TBT ra quyết định đó, anh T đã gọi điện đe doạ em: "Đm con chó, riêng mày đéo sống nổi ở cái đất Hà Nội này đâu". Mấy hôm sau, em lên toà soạn nhận hoa hồng vào ngoài giờ hành chính, vì sợ bị dằn mặt. 

Đến tháng 4/2017, theo Cty A báo với em rằng họ không có nhiều chương trình nên chưa đăng hết bài trên báo. Tuy nhiên, theo thời hạn thì HĐ đã kết thúc, nhưng phía Cty A đã xin gia hạn thêm thời gian. Đến tháng 9/2018, kế toán báo NĐT là Trần Thị Linh đã gọi cho em bảo báo sẽ không cho Cty A gia hạn thêm nữa mà sẽ kết thúc HĐ để làm HĐ mới và ở HĐ mới em sẽ không liên quan gì. Nghe thấy bất bình, em đã liên hệ với kế toán trưởng báo ĐSPL, kế toán Hạnh cho biết: "Có thể anh T đã can thiệp", em tiếp tục liên hệ với Cty A đại diện Cty A bảo em: "Nếu anh T đã can thiệp thì chị nghĩ em nên dừng lại" nhưng em đã không đồng ý. Thấy em cương quyết, bà Hạnh kế toán trưởng ĐSPL đồng ý cho Cty A gia hạn thêm 2 tháng. Trong 2 tháng đó, em đã liên tục thúc giục phía Cty A đăng bài để sớm kết thúc HĐ và sớm thoát khỏi rắc rối ở ĐSPL - NĐT. 

Tháng 11/2017, khi HĐ kết thúc, Cty A báo với em đã thanh toán đủ cho ĐSPL - NĐT. Em bắt đầu hỏi thăm và xin nhận hoa hồng. Ban đầu, kế toán trưởng ĐSPL yêu cầu em đóng tiền HĐ của Cty a là 110 triệu (đã bao gồm VAT) để tránh Cty A không thanh toán cho báo, hơn nữa do em đã nghỉ việc nên không đòi được. Tuy nhiên, em không có tiền để đóng, nên kế toán bảo em nhờ nhân viên của báo đứng tên HĐ là ok. Em nói em nhờ 1 chị bạn em làm ở phòng truyền thông của báo, nhưng kế toán Trần Thị Linh đã nhắn tin cho em bảo Linh sẽ giúp em đứng ra in bài, thanh lý HĐ, đóng quyển... và bảo em: "Đừng hỏi Cty A nữa mà rắc rối, còn chuyện chị em tính sau". Em còn lưu lại tin nhắn, ai cần em sẽ cung cấp. 

Đến tháng 1/2018, khi em hỏi xin nhận hoa hồng, kế toán Hạnh trả lời: "Em chỉ đc nhận 10% thôi, trừ thuế nữa là còn 9 triệu. 30% còn lại phòng Quảng cáo - Truyền thông hưởng vì em nghỉ việc không làm gì, họ làm giúp em nên họ hưởng", quá phẫn nộ với quyết định trên, em đã đi hỏi các chị hiện đang công tác tại phòng Truyền thông của báo ĐSPL - NĐT, các chị cho biết: "Em nên hỏi kế toán, bọn chị thấy oan quá vì bọn chị không đi ăn cướp mồ hôi nước mắt của ai bao giờ" 

Ngay sau đó, em liên tục gửi mail cho Tổng biên tập nhằm nêu cụ thể mọi việc nhưng TBT không trả lời. 

Hôm nay, ngày 2/2/2018, bà Bùi Thu Huyền (Trưởng phòng truyền thông NĐT - cũng là người của Kế toán) gửi mail cho em, trong mail ghi rõ: "Do PV nghỉ việc, không làm gì, nên kế toán và truyền thông thu về làm. Hơn nữa do báo có thời gian bị sập CMS nên kế toán và truyền thông mất rất nhiều người, nhiều thời gian đi in lại báo để làm thanh lý HĐ... Vậy tiền hoa hồng thu về toà soạn, PV không được hưởng bất cứ phần trăm nào". 

Kính thưa các anh chị làm báo chân chính, cho em được hỏi: 

Em đã từng cộng tác cho một số báo, quy định rõ ràng PV mang HĐ về hưởng 40%, đó là công sức, là mồ hôi, nước mắt đúng không ạ? Vậy tại sao báo ĐSPL - NĐT lại ăn cướp số tiền đó của PV? 

Thứ 2, CMS sập có phải lỗi do em đâu? Em có phải là người đánh sập CMS của báo đâu ạ? 

Thứ 3, kế toán và truyền thông họ được toà soạn trả lương để làm gì? Để ngồi chơi xơi nước hay sao mà họ đi thanh lý HĐ, gửi mail mà phải ăn đến 30% gia trị HĐ? 

Thứ 4, hợp đồng được ký kết năm 2016, tại thời điểm đó quy định rõ PV mang HĐ về cho báo được hưởng 40% giá trị HĐ vậy thì giả sử đến năm 2018 báo có thay đổi gì đi nữa thì PV vẫn phải được hưởng hoa hồng theo hợp đồng đã thoả thuận và có hiệu lực năm 2016 đúng không ạ? 

Thứ 5, Tổng biên tập đã từng có quyết định cho PV hưởng 100% hoa hồng, sau 1 năm lại thu toàn bộ hoa hồng về cho báo, không cho PV hưởng nữa. Vậy thì, lời nói của TBT hoá ra không có giá trị gì? 

Rất mong các anh chị bớt chút thời gian đọc, chia sẻ giúp em ạ. Em xin cảm ơn! 
  
P/s: Em còn lưu đầy đủ mail, đơn từ, tin nhắn, ghi âm (bao gồm cả ghi âm bị đe doạ). Ai cần em sẽ cung cấp ạ. 

Vài cái ảnh đóng đọc cho vui:

NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU


NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU


NỘI BỘ BÁO ĐỜI SỐNG & PHÁP LUẬT, BÁO NGƯỜI ĐƯA TIN BÓC PHỐT LẪN NHAU


Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

TÔI KỂ EM NGHE...


"Đội tuyển Việt Nam không có ngôi sao, ngôi sao duy nhất nằm bên ngực áo trái"


Tôi kể em nghe, lúc Trần Minh Chiến cứa lòng chân trái đưa chúng ta vào chung kết SEA Games 18 thì Trường Híp mới oe oe chào đời. Khi thủ môn Nguyễn Văn Phụng trở về với HCĐ SEA Games 19 và trả lời phỏng vấn rất thật thà "Đời cầu thủ chỉ mong chiến thắng, nếu mà được như vậy thì không còn hạnh phúc nào hơn" thì "ông chồng quốc dân" hiện tại của các cô gái trẻ là thủ môn Bùi Tiến Dũng vẫn còn đang bú mẹ. Khi Văn Sỹ Hùng khéo léo tâng bóng qua thủ môn và đưa vào lưới trống đối thủ truyền kiếp của chúng ta tại khu vực tạo nên cơn địa chấn khi lần đầu tiên "làm gỏi" Thái Lan với 3 bàn không gỡ, thì người hùng Quang Hải chắc mới thôi nôi. Tôi khi đó, như rất nhiều những đứa nhỏ lứa 8x đời đầu mới biết thế nào là xuống đường, mới biết thế nào là hâm mộ, mới biết thế nào là tự hào dân tộc. Tôi khi đó, trốn học thêm đạp xe đạp ra Nhà văn hóa Thanh Niên để thập thò xin chữ ký các cầu thủ, thuộc làu làu từ tên tuổi, năm sinh, chiều cao của từng người một, có thể đoán chính xác đội hình ra sân và chiến thuật mà các "ông thầy" áp dụng là 5-3-2 hay 4-4-2. Tôi ngày đó tràn đầy niềm tin và nhiệt huyết với đội tuyển, dẫu chúng ta chưa một lần chạm tay đến chiến thắng cuối cùng.
TÔI KỂ EM NGHE...
Niềm vui chiến thắng khi Quang Hải gỡ hòa cho đội tuyển

Tôi kể em nghe, lứa cầu thủ thần đồng Văn Quyến, Quốc Vượng.... khiến cho niềm tin vô địch trong lòng các cổ động viên chúng tôi lớn hơn bao giờ hết. Dù rằng những người có tuổi khó tính không hài lòng về thái độ "lấc xấc" của Quyến béo, nhưng ai cũng nghĩ "có tài có tật". Vậy mà những người yêu bóng đá chân chính nhận được cái tát từ chính các em, bằng 1 trận dàn xếp tỷ số mà nói trắng ra là bán độ, kinh khủng hơn lại ở khuôn khổ 1 giải đấu quốc tế. Quá thất vọng, quá ngỡ ngàng, tôi nhìn "Rooney Việt Nam" hay "John Terry Việt Nam" đứng trước vành móng ngựa mà lặng lẽ thu lại những kỳ vọng, những niềm tin vào bóng đá nước nhà. Tôi không còn xem bóng đá nam Việt Nam đá nữa, không còn hào hứng mỗi lần chúng ta thắng nữa.... Tôi - chúng tôi, đau và buồn khi bị phản bội như thế.

Tôi kể em nghe, chỉ cách đây mấy tháng, tôi vẫn rất dửng dưng khi chúng ta lần nữa bị Thái Lan đánh bại ở SEA Games. Kiểu như cái dớp đúng không nhỉ, như ai đó nói "Trăm năm Kiều vẫn là Kiều - Việt Nam thua Thái là điều hiển nhiên" vậy đó. Để rồi niềm vui các em mang về cho chúng tôi thực sự quá lớn, quá bất ngờ. Những cầu thủ đến giải đấu châu lục từ vùng trũng của bóng đá thế giới, những thanh niên hồn nhiên chiều thi đấu, sáng vẫn chăm chỉ rao bán mỹ phẩm trên mạng để tranh thủ kiếm tiền; những đứa nhỏ từ hồi sinh ra đến giờ mới biết thế nào là tuyết, thế nào là lạnh âm độ C. Tôi ngỡ ngàng về một lứa cầu thủ mới rất lễ độ, và thay đổi suy nghĩ về những thanh niên quần đùi áo số vô cùng tự tin trả lời phỏng vấn của báo chí quốc tế bằng tiếng Anh lưu loát cực kỳ. Vui mừng vì chiến thắng, nhưng tôi nhận ra niềm tin vào các em đang dần quay trở lại. Không phải tin tưởng chúng ta chắc chắn giành chức vô địch, mà tin tưởng vào cách mà các em chiến đấu. Luôn là đội bóng bị đánh giá thấp hơn, luôn thua kém đội bạn về thể hình.... nhưng các em luôn chiến thắng về mặt tinh thần và ý chí.

TÔI KỂ EM NGHE...
Đừng buồn, các em đã là nhà vô địch trong người hâm mộ.

Tôi kể em nghe, nhìn cảnh toàn đội chúng ta lăn xả trên tuyết, tôi thực sự đau lòng lắm. Tuyết rơi dày làm ảnh hưởng đường bóng lăn, nhiệt độ quá thấp khiến cho cái đau đớn khi va chạm sẽ bị khuếch tán nhiều lần, thậm chí trung vệ Tiến Dũng vì quá lạnh mà bật cả máu miệng... đã có lúc tôi cầu mong trận đấu kết thúc nhanh trong vòng 90 phút, bất kể chúng ta thắng hay thua..... vì xót xa quá. Thế nhưng lần nữa, các em lại đưa trận đấu đến con số 120 phút, lần thứ 3 liên tục. Tôi tự hỏi, đó có phải là sức người nữa không?

Chúng ta thua trận. Tôi biết chứ. Kết thúc trận đấu, tôi khóc luôn vì xúc động quá. Khóc không phải vì buồn, không phải vì tiếc nuối, càng không phải vì bất mãn bị xử ép hoặc trách hoàn cảnh thi đấu bất lợi. Khóc vì các em đã hoàn thành sứ mệnh, chiến đấu hết mình, chạy ngược gió ngược tuyết, lao về phía trước với tất cả sức mạnh nội tại và ý chí quật cường. Công bằng mà nói, đội bạn hơn hẳn chúng ta về mọi thứ, và họ cũng phải đá trong hoàn cảnh bất lợi như chúng ta mà. Đội hay hơn đã giành chiến thắng xứng đáng, nhưng đội truyền cảm hứng hơn mới là người lưu lại ấn tượng. Và tôi cho rằng, giải thưởng Fair Play mới là điều chúng ta nên tự hào. Tự hào vì một lứa cầu thủ rất tốt đang dần trưởng thành, tự hào vì những suy nghĩ chín chắn của các em sau trận thua "Em xin lỗi vì mình có thể làm tốt hơn", tự hào vì dù đổ mồ hôi, đổ máu trên sân tuyết nhưng các em vẫn cương quyết không lùi.

Tôi kể em nghe, HLV Hoàng Anh Tuấn đã từng nói thế này "Đội tuyển Việt Nam không có ngôi sao, ngôi sao duy nhất nằm bên ngực áo trái". Bóng đá là môn thể thao tập thể, nhưng ngày trước nếu Hồng Sơn bị chấn thương là coi như tuyến tiền vệ hỏng cả, hoặc chỉ cần Huỳnh Đức bị bắt chết là Việt Nam như rắn mất đầu. Còn hiện tại, Công Phượng đá không hiệu quả thì có Quang Hải, quân xanh Phan Văn Đức hoàn toàn đảm đương được cánh trái mỗi khi được tung vào sân, hay cậu nhóc Hồng Duy đỏm dáng có cái chân trái dẻo quẹo. Đội tuyển chúng ta hiện giờ không có vị trí nào là không thể thay thế, mỗi lần ra sân là một lần các em thể hiện tinh thần "một cho tất cả". Và đó chính là nét đẹp của bóng đá.
TÔI KỂ EM NGHE...
Kết nối tình Đồng bào thiêng liêng nhất.

Tôi kể em nghe, trận bán kết con gái thấy tôi khóc, nó bảo sao mẹ xem bóng đá mà mẹ cũng khóc vậy. Tôi trả lời con đó là vì lòng tự hào dân tộc, và nhìn vẻ mặt con tôi chắc chắn rằng nó chưa hiểu. Nhưng chiều tối hôm ấy, sau khi chúng ta đấu xong chung kết, mẹ con tôi hòa vào dòng người hô vang "Việt Nam vô địch", cùng hát vang bài "Việt Nam ơi". Chính con gái đã nói với tôi rằng "Mẹ ơi con xúc động quá!". Tôi thực sự mừng vì con đã trải nghiệm lòng tự hào dân tộc một cách rất trực tiếp, rất đơn giản, hơn cả những buổi sinh hoạt dưới cờ đầu tuần hoặc những bài học đạo đức khô khan. Chúng tôi, những cổ động viên không quen biết nhau, nhưng đều nhìn nhau cười, đập tay ăn mừng chiến công của đội tuyển. Chúng tôi, những người xa lạ, tự dưng đã xích lại gần nhau hơn, khoan dung với những va chạm khi dòng người dòng xe quá đông, nắm tay nhau hô vang "Tự hào quá Việt Nam ơi". Khi chúng ta đang rơi vào khủng hoảng niềm tin, người với người dần mất đi sự tin tưởng và nhiều thêm sự nghi kỵ, đề phòng..... thì đêm hôm đấy tất cả những ranh giới đều được xóa nhòa. Các em giúp những bạn trẻ có thêm một ký ức khó phai mờ lưu vào thời thanh xuân của họ; giúp những người trung niên chứng kiến đủ nhiều hỷ, nộ, ái, ố lần nữa có niềm tin vào những điều tốt đẹp; giúp những đứa trẻ có được trải nghiệm cụ thể về lòng tự hào dân tộc. Cám ơn bóng đá.

TÔI KỂ EM NGHE...
Không khí tại Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình ngày 27/01/2018
Các em, trong một thoáng đã được nhân dân cả nước nhớ mặt nhớ tên, trong một thoáng đã trở thành những hình ảnh "quốc dân" này nọ. Với sự bơm vá của truyền thông, chỉ hy vọng các em giữ được sự tỉnh táo, biết mình đang đứng ở đâu, biết được những thiếu sót của mình để rèn luyện bù đắp. Đời cầu thủ vốn ngắn lắm em ạ, nhưng đời người lại dài hơn rất nhiều. Cố gắng nhé, để dẫu cho cuộc đời cầu thủ kết thúc, người ta sẽ vẫn nhớ đến tên em một cách trìu mến trong cả quãng đời người.
Tôi kể em nghe, chiều tối hôm ấy, 27/01/2018..... tôi đã góp phần nhuộm đỏ thành phố. Và 1 lần nữa cảm thấy tự hào về dòng máu Lạc Hồng mình đang mang, và kiêu hãnh vì hào khí Đông A chúng ta đang có.

TÔI KỂ EM NGHE...
Sắc đỏ Tổ quốc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ



HLV Park Hang Seo lên Pleiku cảm ơn bầu Đức

Dù có thể sẽ có mặt tại TP.HCM từ ngày 02/02, để xuất hiện trong lễ tôn vinh đội tuyển U23 Việt Nam của một số tổ chức, và giao lưu với người hâm mộ TPHCM, nhưng HLV Park Hang Seo vẫn tranh thủ đến Pleiku trong ngày 01/02, gửi lời cảm ơn đến bầu Đức.

Mục đích của HLV Park Hang Seo khi lên Gia Lai lần này là gặp gỡ, nói lời cảm ơn bầu Đức vì những gì ông Đức đã làm cho đội tuyển U23 Việt Nam mà HLV Park Hang Seo đang dẫn dắt.

HLV Park Hang Seo lên Pleiku cảm ơn bầu Đức
HLV Park Hang Seo xuất hiện tại Pleiku trong ngày 01/02, để cám ơn bầu Đức và đại diện nhà tài trợ - bà Nguyễn Thị Thu Phương

Cũng nhân lần ghé Pleiku, sáng 02/02, HLV Park Hang Seo đến thăm học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai JMG của bầu Đức. Trưa cùng ngày ông đã đáp chuyến bay về lại TPHCM để tham dự một số sự kiện tại đây.

Trước đó, bầu Đức là người đã thuyết phục HLV Park Hang Seo về nắm các đội tuyển Việt Nam, thay HLV Nguyễn Hữu Thắng, sau SEA Games 29.

HLV Park Hang Seo lên Pleiku cảm ơn bầu Đức
Vị HLV người Hàn Quốc đã đi thăm học viện bóng đá HA Gia Lai JMG trong sáng ngày 02/02

CLB bóng đá Hoàng Anh Gia Lai của bầu Đức cũng là đội bóng đóng góp nhiều cầu thủ cho đội tuyển U23 Việt Nam tại giải U23 châu Á vừa qua.

Những cầu thủ HA Gia Lai góp mặt ở đội tuyển U23 châu Á vừa rồi có Xuân Trường, Văn Thanh, Văn Toàn, Công Phượng, Hồng Duy và Ngọc Quang.

Trong số đó, Công Phượng, Xuân Trường, Văn Thanh là những người thường xuyên được đá chính trong đội hình của HLV Park Hang Seo. Riêng Công Phượng ghi được 1 bàn thắng tại giải U23 châu Á 2018.

Bầu Đức cùng người hâm mộ Gia Lai chào đón HLV Park Hang-seo

HLV U23 Việt Nam vui mừng, cảm kích khi rất đông khán giả Gia Lai chào đón ông tối 1/2. Sau đó, bầu Đức cũng lãnh đạo tỉnh Gia Lai đã mời cơm thân mật HLV người Hàn Quốc.




Ngay khi vừa xuống sân bay Pleiku, HLV Park Hang-seo đã được hàng nghìn người hâm mộ phố núi tiếp đón nồng hậu. Dù trời bên ngoài khá lạnh, họ vẫn kiên nhẫn chờ hơn 2h đồng hồ để được tận mắt chứng kiến chiến lược gia đã giúp U23 Việt Nam làm nên lịch sử tại VCK U23 châu Á.

Sau đó, HLV người Hàn Quốc di chuyển về khách sạn để gặp bầu Đức. Mục đích chính của ông khi lên Gia Lai lần này là gặp gỡ, tri ân bầu Đức vì những gì ông đã làm cho bóng đá Việt Nam nói chung và đội U23 nói riêng.

Bầu Đức cùng người hâm mộ Gia Lai chào đón HLV Park Hang-seo
HLV Park Hang-seo rất cảm kích với tình cảm của người hâm mộ phố núi và bầu Đức.

HLV Park Hang-seo đã dành cho bầu Đức một cái ôm nồng thắm. Cùng tiếp đón HLV Park Hang-seo với bầu Đức là Bí thư Tỉnh ủy Gia Lai Dương Văn Trang và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Võ Ngọc Thành. Ông Park rất cảm kích trước tình cảm của người hâm mộ phố núi cũng như lãnh đạo địa phương.

Ở lần lên Gia Lai lần này, HLV Park Hang-seo không mang theo trợ lý ngôn ngữ nào mà đi cùng người đại diện của mình. Theo kế hoạch sáng 2/2, HLV người Hàn Quốc sẽ đi thăm học viện HAGL – JMG của bầu Đức. Sau đó, ông sẽ bay xuống TP.HCM để tham dự một số sự kiện khác.

Trong kỳ tích của U23 Việt Nam tại VCK U23 châu Á, bầu Đức là người đã có đóng góp thầm lặng. Với tư cách Phó chủ tịch phụ trách tài chính của Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF), ông cùng các lãnh đạo khác của VFF đã bay sang Hàn Quốc để thuyết phục HLV Park Hang-seo về làm việc.

Bầu Đức cùng người hâm mộ Gia Lai chào đón HLV Park Hang-seo
HLV Park Hang-seo rất biết ơn bầu Đức vì những đóng góp của ông cho U23 Việt Nam.

Ông bầu phố núi rất ngưỡng mộ tài năng của cựu trợ lý HLV Guus Hiddink và cùng với VFF đảm bảo những yêu cầu để HLV Park Hang-seo có những điều kiện làm việc thuận lợi. Đó chính là nền tảng để U23 Việt Nam tạo nên tiếng vang ở châu lục.

Ngoài ra, CLB HAGL của bầu Đức cũng là đội bóng đóng góp nhiều cầu thủ nhất trong đội hình của U23 Việt Nam với 6 cầu thủ gồm: Xuân Trường, Văn Thanh, Văn Toàn, Công Phượng, Hồng Duy và Châu Ngọc Quang. Trước đó trong đợt triệu tập đầu tiên của HLV người Hàn Quốc còn có Tuấn Anh, Minh Vương, A Hoàng, Đông Triều nhưng sau đó đã phải vắng mặt vì lý do chấn thương cũng như chuyên môn.