KHÔNG THỂ XUYÊN TẠC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ, THỜI ĐẠI CỦA CHIẾN THẮNG 30 THÁNG 4

Năm nay, trong những ngày hướng đến kỷ niệm Chiến thắng lịch sử vĩ đại 30/4/1975, nhân dân ta đón mừng sự kiện này với nhiều niềm vui mới. Theo báo cáo của Chính phủ, kinh tế Việt Nam năm 2018 khởi sắc trên cả ba khu vực sản xuất, cung - cầu của nền kinh tế cùng song hành phát triển.

NHẬN DIỆN VÀ NGĂN NGỪA THỦ ĐOẠN LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC ĐỂ KÍCH ĐỘNG NGƯỜI DÂN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH, GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG

Người yêu nước chân chính là người biết sử dụng pháp luật, đạo đức, truyền thống tốt đẹp để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình, đồng thời phải biết tôn trọng và bảo vệ quyền và lợi ích của Nhà nước, xã hội, quyền và lợi ích chính đáng của người khác. Nhận diện được phương thức, thủ đoạn lợi dụng lòng yêu nước để kích động nhân dân làm việc xấu chính là nhằm đưa ra các biện pháp xử lý phù hợp, đồng thời tránh được sự lợi dụng đó để gây ra rối loạn xã hội, phức tạp tình hình.

Thông cáo Báo chí Kỳ họp 32 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương

Từ ngày 03 đến 06/12/2018 tại Hà Nội, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã họp kỳ 32. Đồng chí Trần Cẩm Tú, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương chủ trì kỳ họp.

UBKTTW kết luận vụ AVG: Sai phạm của ông Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn là rất nghiêm trọng

UBKTTW vừa họp kỳ 26 kết luận vụ AVG có những vi phạm của Ban cán sự đảng Bộ TT-TT, ông Nguyễn Bắc Son, ông Trương Minh Tuấn, ông Phạm Đình Trọng, của Ban Thường vụ Đảng ủy Mobifone và các ông Lê Nam Trà, Cao Duy Hải là rất nghiêm trọng.

Bốn kỳ vọng thay đổi lớn về công tác cán bộ sau 4 ngày Hội nghị T.Ư 7

Sau 4 ngày làm việc, Hội nghị Trung ương 7 khóa XII đã thảo luận nhiều nội dung quan trọng được dư luận đặc biệt quan tâm, trong đó có công tác cán bộ, bởi đây là vấn đề “nóng” trong tình hình hiện nay.

Hiển thị các bài đăng có nhãn giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020

LÀM GÌ CŨNG ĐỪNG CỰC ĐOAN

Chỉ vì một cây phượng mà phải đốn hàng ngàn cây phượng (nói chung và cây xanh nói riêng) thì ngành cần nên xem lại cách thức quản lý.
LÀM GÌ CŨNG ĐỪNG CỰC ĐOAN
Tuổi học trò đến trường không có những hàng phượng vĩ, những hàng cây xanh mát... thì chính các vị đang đốt cháy tuổi học trò.

Đừng triệt hạ cây Phượng. Cây Phượng đổ, rất đau lòng học sinh không may gặp nạn. Người ta bắt đầu thi nhau chặt cây Phượng. Nhưng hành động đó là quá cực đoan vơ cả nắm, chặt luôn cả các cây tốt khỏe thay vì chỉ nên chặt một số cây bị chết rễ. Và một viễn cảnh: sân trường trống trơn, những cây phượng nằm lăn lóc.

Chúng ta phải xem lại, nếu không phải là Phượng, mà trồng vào đó những bàng, sưa, trắc gụ hay cẩm lai thì có xảy ra tình trạng tương tự không, chắc chắn là có. Bất cứ cây nào cũng đều có những tuổi đời nhất định và mục ruỗng đi theo quy luật của tạo hoá.

Vậy thì dù là Phượng hay bất cứ cây gì, theo thời gian, rễ cũng sẽ bị thoái hoá, cây cũng bị rỗng ruột và việc không chịu được sự quăng quật của mưa bão, đó là lẽ thường tình. Một vấn đề chưa ai chịu đề cập, là cây cối trồng trong khuôn viên bên trên là bê tông hoá, thì việc bị thoái hoá rễ nhanh hơn cũng là điều dễ hiểu.

Thế nên vấn đề ở đây không phải là cây Phượng hay cho dù có bất cứ cây gì đi chăng nữa. Người ta đang không hiểu quy luật của cây cối nên sự việc đau lòng đã xảy ra.

Mọi người nhìn nhận lại, cây Phượng có thực sự "yếu ớt", có trở thành hung thủ thực sự hay không, khi mà bao đời nay, hàng Phượng vẫn đứng hiên ngang ở thành phố Hoa phượng đỏ Hải Phòng hay nhiều con phố nên thơ khác? Bên bờ sông Hương, Phượng vẫn đỏ rực tháng năm, hiên ngang qua mưa bão. Ngay bên bờ hồ Gươm, những cây Phượng xiêu ngã xuống mặt hồ, có thấy chúng bật gốc để đè lên bất cứ thứ gì?

Bao nhiêu thế hệ học trò đi qua, bao cây Phượng vẫn ngồi đếm thời gian như nhân chứng nhìn các thế hệ học trò đi qua, bao nhiêu cây đã ngã xuống và đè vào học trò?

Người ta đã chọn cây Phượng để đổ lỗi, thay vì chịu động não tìm giải pháp phù hợp. Ngoài việc tàn phá thiên nhiên, sẽ làm mất đi những hình ảnh đẹp của loài hoa học trò tạo ra muôn trùng lớp lớp ký ức trong trẻo của bao lứa tuổi cắp sách đến trường.

Chúng ta có cơ quan cây xanh đô thị và đơn vị có thể tham khảo ý kiến của các giáo sư, tiến sĩ đầu ngành về thực vật học..., họ chắc chắn cũng từng có đề tài nghiên cứu về việc trồng cây xanh ở các khuôn viên bê tông, và giải pháp cho mùa mưa bão.

Các công ty cây xanh hàng năm vẫn cưa cây cắt cành trên phố mùa mưa bão. Vậy những khuôn viên công cộng như sân trường, công sở cũng cần phải có sự quản lý chặt chẽ hơn.

Trước khi chưa có những kết luận xác đáng của các cơ quan chuyên ngành, xin hãy dừng việc triệt hạ cây thiếu tính khoa học như thế!

Sân trường còn không chứa
Phượng bây giờ về đâu?

PS: xin lưu ý là mình không phải thuộc thành phần dân chủ cuội "yêu cây yêu cá" (thực chất các nhóm này là phản động trá hình để chống phá đất nước), nhưng vấn đề này rõ ràng ai cũng có thể nhìn ra sự cực đoan của hành động chặt cây vô tội vạ như thế, chúng ta cần phải có biện pháp quản lý cây xanh trong công sở, trường học một cách khoa học hơn thay vì cứ "thà cưa lầm còn hơn bỏ sót" như thế!
Đình Điệp.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

ĐẾN TRƯỜNG SA ĐỂ YÊU HƠN TỔ QUỐC MÌNH!

Tôi rất tự hào là một người con đất Việt, và càng hãnh diện, vinh dự hơn khi tôi được góp một phần công sức nhỏ bé của mình nơi đầu sóng ngọn gió, mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, điều này là không thể tranh cãi. Đây là một phần máu thịt không thể tách rời.
ĐẾN TRƯỜNG SA ĐỂ YÊU HƠN TỔ QUỐC MÌNH!
Trường Sa ở giữa bốn bề mênh mông sóng nước, với nhiều đảo chìm, đảo nổi, bãi san hô tuyệt đẹp. Sừng sững, hiên ngang, kiên cường trước bão giông và trước quân thù không mảy may run sợ.
Nhiều người nói: "Đi Trường Sa khó hơn đi nước ngoài. Có tiền đi du lịch nước ngoài được, chứ có nhiều tiền chưa chắc đã đi được Trường Sa".
Họ nói vậy cũng đúng thôi, vì không phải ai cũng đi được Trường Sa.
Như tôi, sau nhiều năm viết đơn tình nguyện, hiện nay tôi đang dạy học tại trường Tiểu học xã đảo Song Tử Tây, huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa.
Trường Sa có rất nhiều đảo xinh đẹp, như đảo Trường Sa lớn, đảo Song Tử Tây, đảo Sinh Tồn, đảo Nam Yết, đảo Sơn Ca, đảo Trường Sa Đông… Khi đến nơi đây công tác, tôi mới hiểu và thấm thía nỗi gian truân vất vả của các cán bộ, chiến sĩ đang ngày đêm "trừng mắt sa trường" canh giữ biển trời quê hương, chịu đựng "nắng cháy da/ gió khô rát mặt".
Sau một thời gian công tác tại xã đảo, tôi về đất liền nghỉ phép. Gặp tôi, ai cũng hỏi, nếu bây giờ anh chị muốn đi thăm Trường Sa thì phải làm thế nào, cần những điều kiện gì thì mới đi được.
Tôi biết, mọi người trên đất nước mình điều mong mỏi là được đến với Trường Sa, nơi hồn thiêng của Tổ quốc.
Trong thâm tâm tôi cũng mong muốn nhà nước mình mở tuyến du lịch đến với quần đảo Trường Sa. Trường Sa là của Việt Nam, mọi người dân khi có điều kiện thì có thể du lịch đến thăm, cũng giống như đi du lịch ở các địa điểm khác trên đất nước ta.
Đến với Trường Sa, ngoài tham quan, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của các đảo giữa biển khơi mênh mông xanh biếc, chiêm ngưỡng cảnh sắc trời mây, sóng nước hòa lại làm một, còn là để ghi nhớ công ơn ông cha ta đã dày công chiến đấu gìn giữ và bảo vệ.
Đến để biết yêu thương, chia sẻ với những khó khăn, thiếu thốn, vất vả của các cán bộ chiến sĩ hải quân, nơi mà "những con sóng phả đầu ngọn gió" nhưng "vẫn nở nụ cười rạng rỡ trên môi".

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2020

SAO ĐỎ: DUY TRÌ HAY LOẠI BỎ?

Mới đây, dư luận mạng xã hội đang có những luồng ý kiến trái chiều, thậm chí tranh cãi rất gay gắt về vụ việc một cháu bé đến lớp sớm khoảng 15 phút, phải đứng đày nắng ở bên ngoài cổng trường. Theo công văn từ phía nhà trường, thì cháu bé đó tự tiện đứng ra ngoài cổng trường mặc dù Sao đỏ đã hướng dẫn vào lớp; còn phía phụ huynh thì phủ quyết một phần công văn đó, cho rằng phía nhà trường đưa thông tin thiếu, không khách quan, ảnh hưởng đến cháu bé.
SAO ĐỎ: DUY TRÌ HAY LOẠI BỎ?
Mà cũng từ công văn ấy, nhà trường và giáo viên không nhận lỗi, còn về phía phụ huynh, việc đưa con trẻ đến trường sớm khoảng 15 phút thì chắc chắn cũng không có lỗi rồi - làm gì có cái lỗi lạ thường thế? Vậy thì tại ai?
Nhà trường, giáo viên có nêu tình tiết rằng các Sao đỏ đã hướng dẫn cháu bé vào lớp nhưng cháu đã đi ra ngoài và phủ quyết rằng ở đây, lỗi không thuộc về nhà trường hay giáo viên. Tự nhiên mình nghĩ đến mấy đợt nhà trường lạm thu, rồi khi bị chất vấn bắt đầu đem việc "hội phụ huynh đã đồng ý" ra để làm bình phong. Mà cái danh nghĩa "hội phụ huynh" ấy chỉ tập hợp những người đứng đầu vốn thân cận với nhà trường, giáo viên.
Sao đỏ là một mô hình tự quản của học sinh, nhằm thực thi các nhiệm vụ giám sát nội quy nhà trường và quản lý học sinh. Tại một số các quốc gia châu Á khác như Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, một số mô hình tương tự như mô hình Sao đỏ cũng được áp dụng. Những em học sinh có thành tích tốt nhất, gương mẫu nhất, ngoan nhất thường được chọn làm Sao đỏ. Các thành viên thuộc đội Sao đỏ này có nhiệm vụ ghi lại các trường hợp vi phạm nội quy, có thể trực tiếp xử phạt các học sinh khác và báo cáo đến giáo viên, nhà trường về các vấn đề nội quy.
Xét theo nhiệm vụ và vai trò, thì rõ ràng Sao đỏ là một mô hình tốt và cần thiết. Nhưng, vấn đề không thực sự ổn ở đây, là từ những đứa trẻ.
Đó là những đứa trẻ còn chưa rõ phải trái trong cách hành xử. Với người lớn chúng ta, đứng trước một sự việc phải xử lý, còn chưa dám nói là công tâm toàn diện nữa là một đám nhóc ngây thơ và sẵn sàng đứng giữa thời tiết gần bốn mươi độ chơi ném lon. Rõ ràng, những đứa trẻ ấy chưa có được sự nhận thức thực sự rõ ràng như vậy, tại sao lại trao cho chúng một "quyền lực" từ sớm như vậy?
Khi được trao "quyền lực" từ sớm, vượt lên trên học sinh khác nhưng lại đi kèm những nhận thức chưa tới, có ai dám đảm bảo việc thực thi nhiệm vụ Sao đỏ được minh bạch, chính xác? Chính vì có những quyết định không chính xác ấy, dẫn đến sự bất công bằng giữa các học sinh với nhau.
Với những đứa trẻ, cám dỗ chẳng phải là tiền bạc như người lớn mà có khi chỉ là viên kẹo, miếng bánh. Mình có thể tương đối chắc chắn rằng, để "lách" các Sao đỏ, có thể những đứa trẻ phải đưa kẹo, bánh cho các Sao đỏ để được bỏ qua những lỗi phạt. Nhiều người trong chúng ta hẳn đã làm như vậy trong quá khứ và mình cũng từng như thế.
Hồi trước, mình cũng từng là một Sao đỏ và mình từng chơi thân với một nhóm bạn nên đã bỏ qua những lỗi sai cho những bạn ấy, chỉ tập trung vào lỗi sai của người khác. Liệu những trường hợp như này có xảy ra ở thời điểm hiện tại không? Mình nghĩ là có, trước khi viết bài này, mình đã "tham vấn" đứa em học lớp 7, chỉ vì thích một cậu nhóc khác lớp, nó sẵn sàng bỏ qua lỗi của cậu nhóc ấy và của cả cái lớp mà cậu nhóc đang là thành viên luôn.
Nhiều người sẽ nghĩ, đó là tuổi thơ, nhưng đó là mầm mống của việc "đưa hối lộ", "nhận hối lộ" và tư duy "quen biết". Đừng coi thường những hành động tiểu tiết được hình thành sớm như vậy, những việc nhỏ có thể gây tác động rất lớn. Những đứa trẻ có thể sẽ nghĩ rằng, hồi bé khi gặp lỗi sai, thay vì nhận trách nhiệm và chịu phạt, chúng có thể "đút" để được bỏ qua lỗi, và đến chúng ta cũng như vậy mà.
Chúng ta đang sống ở một thời điểm "chạy".
Đó là việc "chạy điểm thi" vào các trường Đại học, Cao đẳng. Là việc "chạy quyền", "chạy chức". Là việc "chạy tiền" khi vi phạm luật giao thông. Là việc "chạy môn" để được giảng viên cho phép qua môn. Rồi "chạy bằng giả" để có thể vào cơ quan viên chức nhà nước
Trong vụ việc cháu bé đứng ngoài cổng trường tại Hải Phòng, nhà trường và giáo viên nhắc đến Sao đỏ như là một công cụ để đùn đẩy trách nhiệm vậy. Các bé Sao đỏ ấy đã hướng dẫn bé gái đi vào lớp nhưng bé gái lại đi ra ngoài. Trong diễn đàn nhà báo trẻ, đã có một số nhà báo lên kế hoạch tìm kiếm những bé Sao đỏ ấy để tìm hiểu thực hư câu chuyện, rằng các bé Sao đỏ đã thực sự hướng dẫn bé gái đi vào lớp hay là nhà trường và giáo viên bịa chuyện.
Và dù thế nào, ở trong vụ việc này, thì không phải chỉ có bé gái, mà những bé Sao đỏ khác cũng sẽ bị ảnh hưởng. Với những nhân cách còn chưa định hình rõ ràng, nhận thức chưa tới, mà các bé đã phải đứng giữa nhiều hoài nghi, chê trách, trở thành một "vật đỡ" của người lớn, thậm chí, có thể gọi như là "một cánh tay nối dài" của nhà trường, giáo viên.
Nhưng đặt một câu hỏi, Sao đỏ có nhiều điều chưa ổn như vậy thì cần duy trì hay loại bỏ?
Trong vụ án "chạy điểm" thi ở Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình, những người "chạy điểm" lại là những người làm công tác giáo dục, những người luôn giảng dạy cho học sinh về tính công bằng, trung thực, tự lực, lại trở thành những người phá đi những điều đó.
Tại các quốc gia châu Á tương tự cũng có những đội nhóm hoạt động tương tự như đội cờ đỏ và rõ ràng nếu chiếu ứng vào nhiệm vụ cờ đỏ, thì chắc chắn mô hình này không sai mà thậm chí lại quá tốt.
Bản thân lực lượng học sinh trong mỗi trường quá đông, mà lực lượng giáo viên thì lại chưa đầy đủ. Các Sao đỏ sẽ đóng góp một nhiệm vụ ổn định "an ninh trật tự" trong trường học thay các giáo viên, thậm chí, những đứa trẻ này còn đóng vai trò phát hiện ra các vụ ẩu đả, mâu thuẫn, phần nào giảm tải đi bạo lực học đường.
Mặt khác, chính những cá nhân Sao đỏ, khiến cho tụi nhỏ cảm thấy trách nhiệm hơn trong một môi trường tập thể. Chúng có thể rèn được tâm thế rằng sai thì phải chịu phạt, làm đúng thì được khen thưởng, điều này khiến tụi nhỏ hòa nhập vào môi trường tập thể và xã hội.
Khi trở thành các Sao đỏ, mấy đứa nhỏ có thể được trao một thứ "quyền lực", nhưng ở vị trí ấy không dạy chúng phải lạm dụng quyền lực. Những người lớn, ở đây là giáo viên, nhà trường, phải đóng vai trò là những người dẫn đường, điều tiết hành vi. Như trong vụ án "chạy điểm" thi ở Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình, những người "chạy điểm" lại là những người làm công tác giáo dục, những người luôn giảng dạy cho học sinh về tính công bằng, trung thực, tự lực, lại trở thành những người phá đi những điều đó.
Người lớn mà còn dễ bị ngoại cảnh và hoàn cảnh tác động, nữa là trẻ con./.
Nguồn tifosi

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2019

VỤ VIỆC THỨ TRƯỞNG LÊ HẢI AN QUA ĐỜI: NHỮNG KẺ KHỐN NẠN VỚI THUYẾT ÂM MƯU

Sáng ngày 17/10/2019, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã phát đi thông tin về việc đồng chí Lê Hải An, sinh năm 1971, Ủy viên Ban cán sự đảng, Bí thư Đảng ủy Bộ, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo đã từ trần do bị tai nạn, ngã từ trên cao xuống tại tòa nhà trụ sở Bộ Giáo dục và Đào tạo ở Hà Nội. Bạn bè, đồng nghiệp, người thân đã bày tỏ niềm tiếc thương sâu sắc đến sự ra đi đột ngột của Thứ trưởng, nhiều người còn không tin điều đó là sự thật. Thế nhưng khốn nạn thay, lợi dụng sự việc này, một số kẻ táng tận lương tâm đã không từ thủ đoạn, lấy hình ảnh người đã khuất để dựng lên hàng loạt thuyết âm mưu phục vụ cho mưu đồ xấu của mình.
VỤ VIỆC THỨ TRƯỞNG LÊ HẢI AN QUA ĐỜI: NHỮNG KẺ KHỐN NẠN VỚI THUYẾT ÂM MƯU
Đánh đúng vào tâm lý tò mò, háo tin giật gân của một bộ phận người dân, những thuyết âm mưu được dựng lên, những câu chuyện mập mờ được xào xáo truyền đi nhanh chóng trên các trang mạng xã hội. Có lẽ sớm nhất là câu chuyện của một thanh niên mắc bệnh hoang tưởng ngồi uống trà đá ven đường “Có đứa em đang là sinh viên trọ phường Bách Khoa, sáng nay ngồi uống trà đá ở đường Tạ Quang Bửu cạnh bộ giáo dục. Ngõ ngay cạnh nhà Luật Sư Nguyễn Văn Đài, nó bảo khoảng hơn 7h nghe tiếng súng nổ trong bộ giáo dục”. Giữa khu dân cư đông đúc, ấy vậy mà mỗi anh thanh niên tai thính nghe thấy tiếng súng. Một câu chuyện tưởng chừng như rất vô lý, nhưng hóa ra lại rất vừa tai đối với các đối tượng: một là đám phản động, đám dân chủ cuội, và hai là đối với một bộ phận không ít Giang cư mận.
Một cách tinh vi, đầu óc hơn, một vài nhà dân chủ cuội bắt đầu liên hệ, dẫn dắt về câu chuyện của một bản thông báo mà ông Lê Hải An đã kí thay Bộ trưởng Bộ Giáo dục & đào tạo Phùng Xuân Nhạ về việc xem xét kỷ luật 13 công chức ngày 21/8/2019 và sau đó đến ngày 9/9/2019, Bộ Giáo dục & đào tạo có văn bản hủy bỏ các Quyết định và Thông báo trên. Từ đó mở ra thuyết âm mưu về câu chuyện đấu đá nội bộ rất li kỳ và gay cấn. Về lý do hủy bỏ thì xin mời vào đây đọc sẽ rõ:
Sự ra đi của một con người tài năng ở tuổi đời còn trẻ để lại sự mất mát, niềm thương tiếc vô hạn. Điều này dĩ nhiên cũng dẫn đến tâm lý chung là sự tò mò, cảm thấy cần thêm những chi tiết cụ thể hơn để sáng tỏ vấn đề. Nhưng thay vì bình tĩnh chờ đợi kết luận cuối cùng từ cơ quan điều tra để giải đáp thắc mắc của mình thì nhiều người lại dễ dàng đặt niềm tin vào những mẩu tin nhảm tràn lan trên mang xã hội. Nói cách khác thì những câu chuyện, thông tin bị tam sao thất bản bỗng trở thành “cứu tinh” cho một bộ phận người đọc khỏi sự “khát” tin, để rồi họ ngồi rung đùi gật gù tự thỏa mãn rằng thì ra câu chuyện nó như vậy, và từ đó vô tình họ vừa trở thành nạn nhân của tin đồn, vừa trở thành người tiếp tay cho việc lan truyền những thông tin thất thiệt này.
Bao nhiêu sự tiếc thương còn chưa hết, nhưng đâu đó vẫn còn không ít những kẻ khốn nạn lợi dụng sự mất mát của người khác, lấy cái chết của người khác ra làm trò mua vui, biến đó trở thành công cụ để thực hiện những âm mưu xấu xa của mình. Đó thực sự là những kẻ táng tận lương tâm, thú chứ không còn là người nữa./.

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019

Tiếng súng của bọn kền kền mạng trước cái chết của Thứ trưởng Bộ Giáo dục Lê Hải An

Sự ra đi đột ngột của Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Lê Hải An đã gây nên sự bàng hoàng trong dư luận. Có rất nhiều đặt câu hỏi xoay quanh cái chết của vị Thứ trưởng này…
Tiếng súng của bọn kền kền mạng trước cái chết của Thứ trưởng Bộ Giáo dục Lê Hải An
Đúng là một cái chết chưa bao giờ là bình thường, nhất là với bố mẹ, vợ hoặc chồng, anh chị em và con cái của người đã ra đi. Sự mất mát không gì có thể bù đắp được, nhưng thật đáng lên án nếu như ai đó cứa vào nỗi đau của người ở lại bằng những câu từ luận điệu gai góc, man rợn? Ngay sau thông tin Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Lê Hải An qua đời vì ngã từ tầng cao được truyền đi thì ngay lập tức đã có một số kẻ cơ hội chính trị vẽ ra một rừng thuyết âm mưu ghê rợn. Từ đâu ra có “một người ngồi quán nước nghe được tiếng súng GẦN trụ sở Bộ Giáo dục và Đào tạo rồi liên hệ với việc ông Lê Hải An rơi từ tầng 8 xuống”. Một số người còn lợi dụng việc xử lý gian lận thi cử ở Hà Giang, Hòa Bình, Sơn La đang nóng để móc nối vào nguyên nhân cái chết của vị Thứ trưởng tài năng này. Chưa cần biết ông ấy chết vì tai nạn hay vì lý do nào khác nhưng một sinh mạng mất đi, người thân của họ đang quằn quại với nỗi đau mà một số kẻ trên mạng xã hội lại đơm đặt thông tin như thế là điều không thể chấp nhận được. Đặc biệt là khi cơ quan chức năng chưa hề có kết luận chính xác về nguyên nhân cái chết.
Động cơ xây dựng kịch bản nguyên nhân cái chết của Thứ trưởng Lê Hải An là gì? Phải chăng chúng muốn câu view, đánh bóng tên tuổi bản thân. Xét về tính thời điểm sắp diễn ra Đại hội XIII, sắp có sự thay đổi trong công tác cán bộ thì phải chăng đây là một chiêu trò kích động, chia rẽ lòng dân và hạ uy tín lãnh đạo? Cho dù vì lý do gì đi nữa thì những kẻ lợi dụng cái chết của người khác để mưu đồ lợi ích cá nhân thì đúng là bất nhân bất nghĩa.
Đã có rất nhiều người cảm nhận tài năng, sự tâm huyết và tính chính trực của vị lãnh đạo này kể từ khi ông tốt nghiệp bằng cử nhân, Thạc sĩ, Tiến sĩ ở nước ngoài rồi trở về công tác tại trường Đại học Mỏ - Địa chất Hà Nội, truyền dạy tri thức cho biết bao nhiêu thế hệ sinh viên. Cũng đích thân ông là người từng ký Thông báo ngày 21/8/2019 về việc xem xét kỷ luật 13 công chức tại Bộ Giáo dục và Đào tạo do liên quan đến tiêu cực giáo dục trong Kỳ thi Quốc gia năm 2018 (mặc dù sau đó Bộ Giáo dục và Đào tạo đã huỷ bỏ quyết định này). Được biết, Thứ trưởng Lê Hải An còn sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống giáo dục. Cha của ông là thầy Lê Hải Châu, một người có rất nhiều đóng góp cho nền giáo dục Việt Nam, từng đào tạo rất nhiều lớp học sinh tham gia các kỳ thi Toán quốc tế, mang về huy chương danh giá cho Việt Nam. Vì vậy, khi ông Lê Hải An lên làm Thứ trưởng, có không ít người đặt niềm tin và sự kỳ vọng nơi ông.
Ấy vậy mà, ông ra đi quá sớm so với cái tuổi 49 mà người xưa thường gọi là “thập tri thiên mệnh”, cái tuổi được cho là nắm được xu thế thời cuộc và có thể cống hiến rất nhiều. Sự ra đi đột ngột ấy đã để lại vô vàn khoảng trống, sự bàng hoàng, nỗi niềm xót xa, đau lòng cho người thân, đồng nghiệp và các sinh viên của ông. Khi họ vẫn chưa kịp hoàn hồn khi nhận hung tin, khi họ vẫn đang gào khóc, ngã quỵ bên thi thể của người con, người cha, người chồng của mình, khi vết thương chưa kịp lên da non lại tiếp tục bị cào cấu thì còn gì là “nghĩa tử là nghĩa tận”.
Đến thời điểm này thì tiếng súng duy nhất mà người dân nghe thấy chỉ có tiếng súng phát ra từ những kẻ cơ hội chính trị, bọn kền kền chuyên ăn hôi sự kiện nóng bắn vào nỗi đau của gia đình, đồng nghiệp và những người yêu quý Thứ trưởng Lê Hải An mà thôi./.
Đặng Trường

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2019

TRẦN THẾ TRUNG GIÀNH VÒNG NGUYỆT QUẾ ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA 2019

Sáng 15/9, vòng chung kết Đường lên đỉnh Olympia 2019 diễn ra với các phần so tài gay cấn của bốn “nhà leo núi” từ Nghệ An, Khánh Hòa, Đắk Lắk và Cần Thơ. Kết quả, thí sinh Trần Thế Trung (THPT chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An) giành vòng nguyệt quế Đường lên đỉnh Olympia 2019.
TRẦN THẾ TRUNG GIÀNH VÒNG NGUYỆT QUẾ ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA 2019
Trần Thế Trung (THPT chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An) là thủ khoa đầu vào khối chuyên Lý, Huy chương bạc tiếng Anh toàn quốc năm 2017, giải Nhì Olympic Toán tuổi thơ cấp tỉnh 2013. Người giành vòng nguyệt quế có một niềm đam mê đặc biệt với cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia và bắt đầu làm quen với các câu hỏi từ khi còn học tiểu học. Lên THCS, Trần Thế Trung bắt đầu chia sẻ sự yêu thích này với mẹ, chị gái và được cả hai ủng hộ rất nhiệt tình.
Nhưng tới năm lớp 9, một cú sốc lớn đến với gia đình Trần Thế Trung, khi người chị gái của em không may qua đời. Những tưởng Trung sẽ từ bỏ niềm đam mê của mình. Vì lời hứa với mẹ, với chị gái, Trần Thế Trung đã nỗ lực vượt qua và em đã đậu thủ khoa đầu vào lớp chuyên Vật lý - Trường THPT chuyên Phan Bội Châu.
Trong giây phút xúc động, Trần Thế Trung đã gửi lời nhắn tới cho người chị đã khuất của mình, người từng ước mơ cho mình có thể đặt chân tới trận chung kết Đường lên đỉnh Olympia. Và ước mơ đó của hai chị em đã trở thành sự thật. Trần Thế Trung nói vòng nguyệt quế này là món quà dành cho chị gái đã mất của mình.
Nguồn: Báo Tin tức/TTXVN

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

‘Tự nguyện’ và ‘thỏa thuận’ là hai tên trộm trong trường học

Hai kẻ có tên Thỏa Thuận và Tự Nguyện đã đánh cắp niềm tin và sự kính trọng của phụ huynh với một nơi, với những người mà lẽ ra đáng được kính trọng.
Tôi đoán chắc trong những ngày đầu năm học thì “Thoả thuận” và “Tự nguyện” là hai từ ám ảnh phụ huynh (kể cả thầy cô giáo đứng lớp) nhiều nhất. Nó gắn chặt với các loại phí phải đóng đầu năm học.
Câu chuyện về lạm thu nói nhiều, nói mãi cả chục năm nay, dư luận bức xúc nên cấp quản lý và chính quyền đã đưa ra những quy định để siết chặt (và cũng để chứng tỏ sự nghiêm khắc) trong việc thu chi ở trường cũng như đóng góp của phụ huynh.
Những biện pháp như thế ít nhiều có tác dụng. Với xã hội thì để trấn an, còn các trường thì cũng không thể tự tung tự tác, muốn thu kiểu gì thì thu được nữa.
Song, quy định nào thì cũng vẫn có chỗ lách nếu như các trường rắp tâm. “Thoả thuận” và “Tự nguyện” được thai nghén và sinh nở trong hoàn cảnh như thế. Thực tế thì cái tên của chúng cũng đã được người ta gợi ý trước khi sinh ra, ngay trong những quy định rồi.
“Thoả thuận” và “tự nguyện”, dù xuất phát từ thực tâm người học thì lúc này nhà trường, từ chỗ chủ động cung ứng dịch vụ một cách hệ thống bỗng dưng biến thành bị động đáp ứng yêu cầu một cách manh mún, cục bộ. Trong khi đó, giáo dục là lĩnh vực khoa học vừa khó, vừa nhạy cảm, không phải ai cũng hiểu nên việc “đáp ứng yêu cầu” cũng cần xem xét.
Còn nếu “Thoả thuận” và “Tự nguyện” được đưa ra để đối phó nhằm hợp pháp hoá hoạt động của nhà trường (cho dù phần đông học sinh và phụ huynh không mong muốn) thì chả cần phân tích gì thêm vì nó thể hiện rõ sự áp đặt và mất dân chủ.
Ví dụ như ở bậc tiểu học hiện nay thì nhiều trường liên kết với các trung tâm tiếng Anh để dạy thêm cho học sinh. Đây là công việc cần có sự bàn bạc và nhất trí với phụ huynh. Tuy nhiên, mọi công việc có lẽ đều làm chiếu lệ giữa hiệu trưởng với ban phụ huynh nhà trường.
Trường con tôi năm nay tiếng Anh liên kết chuyển sang một trung tâm khác. Lý do đưa ra chưa thuyết phục nên một vài phụ huynh phản ứng. Rốt cuộc thì những phản ứng yếu ớt và đơn lẻ ấy cũng đành “Thoả thuận” và “Tự nguyện” vì biết mình là thiểu số.
Họ ký vào tờ giấy xác nhận sự thoả thuận và tự nguyện trong trạng thái miễn cưỡng, thậm chí có cảm giác bị ép buộc. Làm như thế, nhiều phụ huynh đã tự dối lòng để đổi lấy sự an toàn và đảm bảo việc học của con em mình được yên ổn.
Dù “Thoả thuận” và “Tự nguyện” diễn ra trong sự ấm ức, chưa hài lòng nhưng phần đông phụ huynh đều ý thức không để con mình biết, sợ ảnh hưởng đến tâm hồn trong trẻo của các cháu. Tuy nhiên làm vậy cũng tức là đẩy chủ thể học tập ra ngoài rìa mà đáng ra chúng hoàn toàn được phép tham gia vào một vài nội dung nào đó.
“Thỏa thuận” và “Tự nguyện” thể hiện sự thân thiện, hợp tác và đồng thuận. Nhưng chính trong nhà trường chúng đã trở thành bình phong và mất đi ý nghĩa tích cực đó.
Hai kẻ trộm có tên là Thỏa Thuận và Tự Nguyện đã đánh cắp niềm tin và sự kính trọng của phụ huynh với một nơi, với những người mà lẽ ra đáng được kính trọng. Tôi chắc rằng chẳng thầy cô nào muốn “hai tên trộm” này lẻn vào trường nhưng đôi khi lực bất tòng tâm. Dần dà, sự hiện diện của chúng ở trường cũng trở thành quen, một số giáo viên đã bắt đầu thỏa hiệp, số khác ngó lơ vì sự yên ổn của chính bản thân mình.
Tho NGÔ THIỆU PHONG / VOV