Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

YÊU NƯỚC?





Tôi có một cuộc sống bình thường, ngày đi làm tối về với vợ và 2 đứa con. Cuộc sống của tôi trôi qua một cách bình yên, mà nói là lặng lẽ cũng không sai. Loanh quanh đâu đó chỉ là việc chăm lo phát triển kinh tế cho gia đình, đốc thúc con cái học tập và lo lắng cho hai bên nhà nội, ngoại. Cuộc sống cứ thế mà trôi, nhưng đến một ngày tôi chợt nhận ra trong mình, cuộc sống của tôi không chỉ có thế, cuộc sống của tôi còn có cả tình yêu thương đất nước, mà bấy lâu nay nó cứ nằm trong mình, âm thầm và lặng lẽ, bởi vì có lẽ những con người có cuộc sống như tôi không nghĩ mình lớn lao đến mức để có thể nhận ra điều đó.
Trước kia đọc những trang sử hào hùng và lắm lúc là bi thương của đất nước, tôi cứ ngỡ rằng, yêu nước chính là cầm vũ khí đứng lên chống lại quân xâm lược ngoại bang. Đó là sẵn sàng chiến đấu để cứu đất nước khỏi cảnh nô lệ, để bảo vệ gia đình khỏi những tiếng súng truy lùng của địch. Để làm sao tất cả con dân Việt Nam chúng ta có một cuộc sống yên bình, đất nước ta có được một độc lập trọn vẹn. Yêu nước trong tôi lúc đó là phải chiến đấu và có chiến đấu vì đất nước thì mới được coi là yêu nước.
VIỆT NAM
Hãy thể hiện lòng yêu nước bằng chính trái tim mình, ảnh minh họa
Chiến tranh đã lùi xa hơn 40 năm, cảnh khói lửa ngày nào, cảnh hoang tàn của đất nước đã đi xa. Và tôi từng có suy nghĩ , lòng yêu nước đã tắt dần trong mỗi chúng ta, nhất là thế hệ trẻ không trải qua chiến tranh như tôi. Đến một ngày, tôi vẫn còn nhớ là khoảng giữa năm 2011, khi Trung Quốc có những hành động xâm phạm chủ quyền của nước ta ở Biển Đông, lòng tôi lúc đó tràn lên một thứ cảm xúc rờn rợn, khác lạ. Cho đến giờ tôi mới ngợ ra đó chính là lòng yêu nước ẩn lấp trong tôi bao ngày.
Kể từ lúc đó, tôi chìm trong những dòng suy nghĩ miên man, tôi yêu nước thì tôi phải làm gì. Tôi đau đáu với câu hỏi làm sao để chứng minh, để thể hiện lòng yêu nước của mình. Tôi phải hành động, tôi phải chiến đấu, vì có như thế mới là yêu nước. Một lần lang thang trên mạng tôi dường như đã biết cách để chứng minh lòng yêu nước của mình. Tôi sung sướng và hăng hái đi biểu tình vào mỗi chủ nhật ở bờ Hồ. Tôi mạnh mẽ lên án, tôi chửi không tiếc lời những tên đốn mạt trong chính quyền. Và hàng ngày vẫn đăng status kêu gọi bạn bè tẩy chay bè lũ cộng sản. Cho đến một ngày tôi nhận ra được bản chất của những việc tôi đang làm, những con người tôi đang tin theo. Thì ra chúng vẫn ngấm ngầm nhận tiền từ nước ngoài, vẫn âm thầm móc nối với bọn Việt Tân. Những lời chúng nói chỉ là biện minh cho việc chúng đang chống phá đất nước ta và chúng vẫn nhận tiền từ bên ngoài từng ngày, từng chiến dịch chống phá. Và chúng tôi bấy lâu nay chỉ là những con tốt, những con bù nhìn trong bàn tay của chúng.
Kể từ ngày nhận ra bản chất đen tối của bọn giả danh yêu nước đó, đã không còn tin vào những lời chúng nói, nhưng trong tôi vẫn luôn vô định tìm kiếm một câu trả lời. Thế nào là lòng yêu nước đích thực và yêu nước thì tôi phải làm gì ?  
Thời gian trôi, tôi dần trưởng thành và suy nghĩ chính chắn hơn. Tôi đã biết chiêm nghiệm cuộc sống của mình. Rồi dần dần tôi nhận thấy yêu nước trong tôi là những thứ cảm xúc có trong cuộc sống hàng ngày, là yêu những thứ đơn giản mà tôi có. Là thứ cảm xúc khi tôi nhận ra tôi yêu gia đình nhỏ của tôi như thế nào. Là cảm giác hồi hộp, hi vọng, vui mừng và nhiều khi là thất vọng qua mỗi trận bóng của đội tuyển quốc gia. Là thứ cảm xúc mơ hồ, khó nói. Là khi tôi nhận ra rằng tôi mà nói đúng hơn là chúng ta đang có một cuộc sống bình yên và tôi yêu cuộc sống bình yên đó đến nhường nào.
Tôi biết có nhiều người trong chúng ta có suy nghĩ khác tôi, bởi tôi hiểu mỗi người chúng ta đều có cách sống và cách suy nghĩ khác nhau. Nhưng trong tôi bây giờ, tôi thể hiện lòng yêu nước bằng những ngày tháng cần cù làm việc, cùng nhau đóng góp công sức cho sự phát triển của đất nước này. Là cùng nhau thực hiện những nghĩa vụ của bản thân đối với đất nước, như đóng thuế tự nguyện và không chạy trốn nghĩa vụ quân sự. Và yêu nước trong tôi, là sẵn sàng đứng lên khi đất nước cần, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ đất nước này. Yêu nước trong tôi là cùng nhau làm tốt vai trò của mình và cùng mọi người đẩy lùi đi những tiêu cực của xã hội để cùng nhau sống trong một xã hội tốt đẹp hơn.
Và từ đó tôi tìm ra câu trả lời cho bản thân. Yêu nước không cần phải làm những điều lớn lao như cầm súng và hi sinh, yêu nước là làm tốt vai trò của mình đối với xã hội, là cống hiến cho đất nước bằng những giá trị của bản thân. Yêu nước không phải là thay đổi sang một chế độ khác, mà yêu nước là cùng nhau loại bỏ những tiêu cực trong chế độ này, cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Và tôi thấy, yêu nước như vậy là yêu nước chân chính.